Chương 555 chương 556

Chương 555: Chặt tay ngươi

Edit: Sahara
Một câu cuối cùng của Lâm Nhược Bạch làm hai kẻ ở đối diện đồng loạt biến sắc.
Sắc mặt của Thiên Ngọc vì tức mà xanh mét một mảnh, lạnh giọng nói: "Vân Lạc Phong, ngươi tốt nhất nên quản cho tốt người của mình. Cơm có thể ăn bậy, lời thì không thể nói bậy! Ta và Đường Duyệt biểu muội vô cùng trong sạch, làm gì lại giống như con tiểu nha đầu kia nói!"
So với Thiên Ngọc chỉ buông lời cảnh cáo, Đường Duyệt ngược lại lại muốn đi lên mà xé rách miệng Lâm Nhược Bạch ra, xem từ nay về sau còn nhãi này còn dám nói năng bậy bạ nữa hay không?
"Ta chẳng qua là đang nói sự thật mà thôi!" Lâm Nhược Bạch bĩu môi: "ả ta vừa đến đã cắn người, không phải chưa được thỏa mãn dục vọng thì là gì? Nếu một mình ngươi không thỏa mãn được ả thì cứ nói, ta đây sẽ rất sẵn lòng làm việc thiện, tìm chín mươi, một trăm nam nhân tới mà giúp ả!"
"Nha đầu thúi!" lửa giận của Đường Duyệt bốc lên tận trời, xông lên giơ tay muốn tát cho Lâm Nhược Bạch một cái: "ngươi dám nói thêm một chữ, ta sẽ lập tức giết chết ngươi!"
Chát!
Âm thanh thanh thúy của cái tát tay vang lên, ngay tức thì, cả sảnh đường đấu giá liền trở nên yên tĩnh không còn một tiếng động.
Tất cả mọi người đều có hành động giống nhau, đồng loạt di chuyển tầm mắt về phía khu vực của đám người Vân Lạc Phong, trong mắt họ đều là thần thái đang xem kịch vui.
Chỉ thấy một bàn tay của Lâm Nhược Bạch đang nắm chặt lấy cổ tay Đường Duyệt, bàn tay còn lại thì vừa mới tát lên mặt của Đường Duyệt một cái. Lâm Nhược Bạch hơi hất mặt lên, dùng tư thái của kẻ đứng trên cao nhìn xuống mà nhìn Đường Duyệt.
"Ta cứ nói đó, thì đã sao? Chẳng lẽ chỉ có ngươi được lăng nhục sư phụ ta, còn ta thì không được mắng ngươi hay sao?"
Trong cảm nhận của Lâm Nhược Bạch, ngoại trừ cha của cô bé thì sư phụ chính là người quan trọng nhất. Cho nên, không ai được phép buông lời nhục mạ sư phụ của cô bé!
Đường Duyệt tức giận đến cả người run rẩy không thôi, ngay cả sắc mặt lúc này cũng đã có hơi tái nhợt: "lời ta nói tất cả đều là sự thật, còn ngươi, rõ ràng là đang vu khống cho ta! Nhân phẩm của Vân Lạc Phong thế nào, biểu ca của ta chính là người biết rõ nhất! Nếu như ta không có đoán sai, cô ta nhất định là bang chủ tân nhiệm của Bắc Đẩu Bang, mà ta nghe nói rằng, cô ta vì cái chức bang chủ này mà không ngại leo lên giường của Mộ Dung Bắc... "
Lâm Nhược Bạch trợn to mắt, định tát thêm một cái nữa vào mặt Đường Duyệt, thế nhưng, bàn tay mới đánh xuống được phân nửa thì có một bàn tay mạnh mẽ khác đã bắt giữ lấy cổ tay của Lâm Nhược Bạch.
Thiên Ngọc một lần nữa quét mắt về phía Vân Lạc Phong, sắc mặt vẫn còn vì giận mà xanh mét, hắn hơi nghiến răng, lạnh lùng nói: "Vân Lạc Phong, ngươi đừng có mà quá đáng! Đầu tiên là bức ép con gái nhà lành, sau đó là tận diệt Thiên gia của ta, bây giờ lại đối xử với biểu muội của ta như thế, các ngươi đã đủ chưa hả?"
Vân Lạc Phong liếc nhìn bàn tay đang túm chặt lấy cổ tay Lâm Nhược Bạch, sau đó liền thản nhiên phun ra hai chữ: "buông tay!"
"Ta không buông! Ngươi dám làm gì ta hả?"
Đây là thành Hoàng Tuyền, không phải Thiên Sơn!
Ở nơi này, cho dù Thiên Võ Các chỉ hơn Bắc Đẩu Bang một hạng, nhưng kỳ thực là cách nhau như trời với đất.
Nhưng quan trọng hơn hết vẫn là, hiện tại Thiên Nhai không ở đây, Vân Tiêu cũng không ở đây, không còn ai có thể che chở, bảo vệ cho Vân Lạc Phong được nữa.
Đáng tiếc cho một Thiên Ngọc, mãi đến giờ phút này mà hắn vẫn còn nghĩ rằng Thiên gia bị diệt là do Thiên Nhai động thủ, Vân Lạc Phong chỉ là một kẻ phụ trợ mà thôi. Nếu như ngày đó hắn được chứng kiến một màn Vân Lạc Phong đơn đả độc đấu, một mình hạ hết tất cả cao thủ trong Thiên gia, thì hắn nhất định sẽ không dám ôm khư khư cái suy nghĩ tự cho là đúng này của mình nữa.
"Chắc chắn không buông?"
Vân Lạc Phong tà tà nhướng mày, hỏi lại lần nữa.
Thiên Ngọc chỉ hừ lạnh một tiếng: "không buông!"
Xoẹt!
Ngay thời điểm Thiên Ngọc vừa dứt câu, thì Vân Lạc Phong đã rút kiếm từ tay của người trong Bắc Đẩu Bang đứng gần mình nhất ra. Vân Lạc Phong căn bản là không cho Thiên Ngọc có cơ hội kịp phản ứng thì vút một tiếng, kiếm vừa tuốt vỏ cứ thế chém từ dưới lên theo một độ cong duyên dáng, khi lưỡi kiếm dừng lại, mũi kiếm hướng lên trời, thì đồng thời cánh tay của Thiên Ngọc cũng văng lên trên cao, sao đó rớt xuống đất.
"Aaaa..."
Tiếng hét đau đớn thảm thiết của Thiên Ngọc bất thình lình vang lên như là quỷ thét sói tru.
Không ai kịp nhìn thấy Vân Lạc Phong làm sao chém đứt tay của Thiên Ngọc, đợi khi tất cả kịp phản ứng lại thì chỉ nhìn thấy cánh tay của Thiên Ngọc nằm trên đất, máu từ bả vai Thiên Ngọc thì đang chảy như suối.
Thiên Ngọc ngay từ đầu đã biết thực lực của Vân Lạc Phong hơn hẳn hắn ta, chỉ là hắn không ngờ lá gan của Vân Lạc Phong lại lớn đến như thế, trực tiếp động thủ chặt đứt cánh tay của hắn ngay giữa hội đấu giá thế này!
Chương 556: Nghiêm lão che chở

Edit: Sahara
"Ta đã cho ngươi những hai lần cơ hội!"
Vân Lạc Phong thu lại thanh trường kiếm nhiễm máu, sau đó thản nhiên từ từ ngồi xuống vị trí dành cho Bắc Đẩu Bang, từ đầu đến cuối, ánh mắt Vân Lạc Phong đều rất bình tĩnh, bình tĩnh như là chưa từng xảy ra chuyện gì cả.
Đường Duyệt ngây ngẩn suốt nửa ngày, sau đó thì bỗng giật mình một cái rồi hồi thần lại, liền hét lên chói tai: "giết người! Giết người! Người đâu, mau tới đây!"
Tức thì, từ bên trong hội trường đấu giá, một lão giả từ từ đi ra, lão giả này vừa đi vừa thì thầm, sắc mặt không có chút kiên nhẫn nào cả: "xảy ra chuyện gì hả? Tại sao lại hét to đến như vậy? Còn tiếp tục ồn ào nữa, ta sẽ...."
Bất thình lình, mọi lời nói tiếp theo đều nghẹn lại trong cổ họng của lão giả, ông ta nhìn chằm chằm vào Thiên Ngọc đang ngã trong vũng máu, bất giác nuốt xuống một ngụm nước miếng thật mạnh.
"Đây... Đây là đã xảy ra chuyện gì?"
"Nghiêm lão!" Đường Duyệt hung hăng trừng mắt nhìn Vân Lạc Phong một cái: "nữ nhân này dám ở trong hội đấu giá làm loạn, chém đứt một cánh tay của biểu ca ta, ông mau mau bắt lấy ả đi!"
"Việc này.... "
Nghiêm lão có chút do dự, quay sang nhìn Vân Lạc Phong, nói: "vị cô nương này, xin mạn phép cho lão phu đây được hỏi, không biết vị công tử này đã đắc tội gì với cô nương mà khiến cho cô phải ra tay tàn nhẫn đến như vậy?"
Lời lẽ của lão giả vô cùng khách khí, lễ độ, cho nên Vân Lạc Phong cũng không keo kiệt gì một lời giải thích với ông ta: "hắn quá háo sắc, phi lễ với đồ đệ của ta, cứ nắm lấy tay con bé không buông, ta vì cứu đồ đệ của mình, bất đắc dĩ phải chém lấy một tay của hắn!"
Nghe lời này của Vân Lạc Phong xong, khóe miệng tất cả mọi người ở đây đều hung hăng co rút liên hồi.
Rõ ràng là độ đệ của cô ta nóng nảy tranh cãi cùng với Đường Duyệt, muốn ra tay tát Đường Duyệt, Thiên Ngọc vì bảo vệ biểu muội của mình cho nên mới giữ lấy tay của đồ đệ cô ta lại, ai ngờ, tới trong miệng nữ nhân này thì lại biến thành Thiên Ngọc háo sắc, phi lễ với đồ đệ của cô ta.
Nghiêm lão cũng không chịu nổi mà phải giơ tay lên đỡ lấy trán mình. Vị cô nương này, chỉ vì người ta nắm lấy tay của đồ đệ cô, cho nên, cô cứ thế mà chém đi cánh tay của người ta hay sao?
Làm người thì không nên ngang ngược như vậy đâu!
"Khụ khụ!" Nghiêm lão ho khan hai tiếng, liếc mắt sang nhìn Đường Duyệt: "đây là do Thiên Võ Các của các ngươi sai trước, phi lễ với đồ đệ của người ta, bị như vậy thì cũng xem như là tự làm tự chịu, trừng phạt đúng tội. Đường Duyệt, cô đừng quên quy tắc trong thành Hoàng Tuyền, một khi hai thế lực xảy ra tranh chấp, người ngoài tuyệt đối không được nhún tay vào!"
Lời này có ý là, cho dù Vân Lạc Phong có ra tay giết chết Thiên Ngọc thì Hội Đấu Giá bọn họ cũng sẽ không xen vào.
Vân Lạc Phong có chút kinh ngạc, khẽ liếc nhìn Nghiêm lão một cái, rồi đưa ngón tay lên sờ sờ cằm mình mà trầm tư suy nghĩ.
Theo lý mà nói, Vân Lạc Phong cô ngang nhiên ra tay chém đứt tay của người khác ngay tại đây, cũng tương đương với việc không đem Hội Đấu giá để vào mắt, nhưng nhìn thái độ của Nghiêm lão hiện tại mà nói, thì dường như ông ấy không hề để tâm đến việc làm của cô.
Chuyện này.... Hình như không được bình thường cho lắm!
Tuy nhiên, cho dù Hội Đấu Giá có truy cứu đi chăng nữa thì Vân Lạc Phong cô vẫn sẽ làm như vậy.
"Nghiêm lão!" Đường Duyệt thấy hình như Nghiêm lão đã hiểu lầm gì đó, cho nên liền vội vàng giải thích: "ngài đừng nghe nữ nhân này nói lung tung. Biểu ca của ta không hề vô lễ với đồ đệ của ả, mà là do đồ đệ của ả đã ra tay với ta trước...."
"Đủ rồi!" Nghiêm lão lộ rõ sự mất kiên nhẫn ra mặt, lạnh giọng quát: "nếu các ngươi còn tiếp tục ồn ào nữa, ta sẽ cho người trục xuất các ngươi ra khỏi Hội Đấu Giá của ta, vĩnh viễn cũng không được bước vào nửa bước!"
Trong thành Hoàng Tuyền, thế lực của Hội Đấu Giá được xếp hàng thứ năm, hiển nhiên không phải là một thế lực xếp hạng mười như Thiên Võ Các có thể chống lại được.
Cho nên, Đường Duyệt cũng chỉ còn một sự lựa chọn duy nhất là phải nuốt cục tức này vào bụng.
"Đợi một chút!"
Mắt thấy Đường Duyệt sắp sửa mang Thiên Ngọc rời khỏi Hội Đấu Giá, Vân Lạc Phong lại bỗng nhiên lên tiếng giữ chân cô ta lại.
"Ngươi còn muốn gì nữa?" Đường Duyệt không có quay đầu lại, chỉ tức giận mà hỏi.
"Vừa rồi có người vu oan cho ta là bức ép con gái nhà lành!" khóe môi Vân Lạc Phong khẽ cong lên, nở nụ cười tà khí mà nói: "mà trời sinh ta lại có một cái tật xấu là không thích mang tiếng oan, cho nên ta cần phải chứng thực tội danh này mới được!"
Chương 555 chương 556 Reviewed by Phan Hiền on tháng 10 29, 2018 Rating: 5
Đăng nhận xét
All Rights Reserved by TÀI LIỆU MIỄN PHÍ © 2017
Edit bởi: Star Tuấn | Chia sẻ bởi: Blogspot VN

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.