Chương 557: Trầm Ngọc Khanh Chương 558: Trầm Ngọc Khanh


Chương 557: Trầm Ngọc Khanh (1)

Edit: Sahara
Đường Duyệt nghe vậy liền quay phắt người lại nhìn Vân Lạc Phong, khi đối diện với nụ cười tà khí kia của Vân Lạc Phong thì khuôn mặt của Đường Duyệt liền biến sắc, hai chân không tự chủ được mà lui về sau hai bước.
"Vân Lạc Phong, ngươi muốn làm gì?"
Đường Duyệt cắn chặt môi, gương mặt hơi hơi tái đi một chút.
Lúc này Vân Lạc Phong lại bày ra thần thái lười biếng, hơi nghiêng người một chút dựa vào lưng ghế, một tay gác lên lưng dựa của chiếc ghế. Khi nghe câu hỏi của Đường Duyệt, cô chỉ chậm rãi ngẩng mặt lên rồi nhẹ nhàng mỉm cười, thế nhưng nụ cười kia lại làm Đường Duyệt run sợ đến sởn cả tóc gáy.
"Chẳng phải ngươi nói ta là bức ép con gái nhà lành hay sao? Ta chỉ là làm cho lời nói của ngươi trở thành sự thật mà thôi! Tiểu Bạch, ra ngoài hỏi thăm cho sư phụ một chuyện, trong thành Hoàng Tuyền này, thanh lâu nào là nổi tiếng nhất?" nụ cười của Vân Lạc Phong lúc này càng thêm rực rỡ: "dù sao cũng là đại tiểu thư của Thiên Võ Các, chắc chắn sẽ bán được một cái giá không thấp đâu!"
Toàn bộ sảnh đường Hội Đấu Giá đều vì một câu nói này của Vân Lạc Phong mà trở nên yên tĩnh dị thường.
Nghiêm lão cũng bị lời nói này của Vân Lạc Phong dọa cho khiếp sợ, ông há miệng to đến mức gần như có thể nhét cả một quả trứng vào, ông không dám tin là Vân Lạc Phong lại có thể ngang nhiên nói ra lời nói như vậy trước mặt bao nhiêu người!
Nếu ngươi nói ta ép bức con gái nhà lành, thì ta sẽ chứng thực tội danh này!
Không phải là khi bị vu oan thì nên thanh minh giải thích hay là đưa ra bằng chứng để người ta tin mình trong sạch hay sao? Sao đến chỗ của vị cô nương này thì lại thành làm ra hành động thực tế để chứng minh rằng bản thân mình đã thực sự phạm tội danh như thế là sao chứ?
"Vân Lạc Phong, ngươi đừng có mà khinh người quá đáng!" Đường Duyệt tức giận đến run cả người, giơ ngón tay lên chỉ thẳng vào mặt Vân Lạc Phong.
Nếu ánh mắt có thể giết người, Vân Lạc Phong nhất định đã bị Đường Duyệt đem đi lăng trì mất rồi.
"Khinh người quá đáng?" Vân Lạc Phong dùng tư thái kẻ đứng trên cao mà nhìn Đường Duyệt: "thứ mà ta khinh cũng được xem là người à?"
Vân Lạc Phong cô khinh không phải là người, thì sao có thể gọi là khinh người quá đáng?
Sắc mặt Đường Duyệt từ xanh chuyển qua trắng rồi lại từ trắng biến thành xanh, cứ y như là khúc vải để trên bàn nhuộm, không mất bao nhiêu thời gian thì đã biến thành một màu khác.
Đường Duyệt tức đến mức không nói được lời nào, chỉ có thể đứng đó mà dùng đôi mắt âm ngoan hiểm độc nhìn chằm chằm Vân Lạc Phong.
"Vị cô nương này..." Nghiêm lão liếc nhìn Đường Duyệt đang đứng ở kia một cái, rồi mới quay sang đối diện với Vân Lạc Phong, khẽ cười một tiếng, nói: "không biết cô có thể cho lão phu ta đây một chút mặt mũi hay không? Tạm thời tha cho Đường Duyệt! Nếu cô thật sự muốn đối phó với Đường Duyệt thì có thể khiêu chiến với Thiên Võ Các, giải quyết ân oán của ngày hôm nay..."
Nếu ngay từ đầu Nghiêm lão đã ra mặt bênh vực người của Thiên Võ Các, thì dù thế nào Vân Lạc Phong cũng sẽ không nể mặt ông ta! Nhưng, lúc đầu ông lại cố ý thiên vị che chở cho Vân Lạc Phong cô, cho nên lúc này Vân Lạc Phong rất thoải mái mà gật đầu đồng ý.
"Ừm, ta có thể cho ông cái mặt mũi này, không gây chuyện tại Hội Đấu Giá này của ông...." Vân Lạc Phong quét mắt nhìn Đường Duyệt: "chẳng qua, Thiên Võ Các rất nhanh sẽ biến mất..."
Nghiêm lão mỉm cười cảm kích, ông biết, cho dù Vân Lạc Phong không cho ông chút mặt mũi này thì ông cũng không thể làm gì được. Suy cho cùng thì vị cô nương này cũng là người mà vị đại nhân kia điểm tên muốn bảo vệ.
Chẳng qua là ông không muốn những người này tiếp tục gây chuyện làm chậm trễ việc khai mạc đại hội đấu giá lần này, cho nên mới hạ mình mà xin Vân Lạc Phong cho ông một ân tình...
"Ha ha, đa tạ, vị cô nương này đúng là đại nhân làm chuyện đại sự, tấm lòng rộng rãi. Hiện tại thì đại hội đấu giá hôm nay sắp đến giờ khai mạc rồi, xin mời chư vị nhập tọa*!"
(*nhập tọa: ngồi xuống, vào chỗ ngồi.)
Nghiêm lão cười ha ha, vô cùng khách sáo với Vân Lạc Phong, từ đầu đến cuối đều không nhìn đến đám người Đường Duyệt, dường như là hoàn toàn bỏ qua sự tồn tại của bọn họ.
Đường Duyệt trừng mắt nhìn Vân Lạc Phong một cái, sau đó nhanh chóng ra lệnh cho thuộc hạ của Thiên Võ Các khiên Thiên Ngọc vội vã rời khỏi đây. Tuy nhiên, Đường Nhiên lại không muốn bỏ lỡ đại hội đấu giá lần này, nên sai một nhóm người khác lập tức quay trở lại Hội Đấu Giá.
Những kẻ đến sau lại rất giữ quy tắc của Hội Đấu Giá, không có tiến lên chủ động gây sự với Vân Lạc Phong, mà rất quy củ ngồi im tại vị trí của mình.
____
Hậu đường Thiên Võ Các.
Thiên Ngọc vừa mới được đưa về Đường gia, hiện tại đang nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi trên trán cứ từng giọt từng giọt lớn như hạt đậu không ngừng tuôn ra. Hắn đau đớn đến mức cứ liên tục rên rỉ, hai hàng chân mày nhíu chặt để lộ ra vẻ thống khổ vô cùng.
"Gia gia!" Đường Duyệt cảm thấy rất câm giận, nói: "Vân Lạc Phong kia đúng thật là rất quá đáng! Hoàn toàn không để người của Thiên Võ Các chúng ta vào mắt một chút nào
Chương 558: Trầm Ngọc Khanh (2)

Edit: Sahara
Đường Nhiên vẫn giữ nguyên thái độ vô cảm trên gương mặt già nua của mình mà nhìn Thiên Ngọc đang nằm trên giường, tuy nhiên hai bàn tay buông thõng ở hai bên hông của ông ta thì đang siết lại rất chặt.
Cho dù trước kia ông ta có không thích đứa cháu ngoại này thế nào đi chăng nữa, nhưng hiện tại con gái ông ta đã chết rồi, đứa cháu này là huyết mạch duy nhất mà con gái ông để lại. Thế mà bây giờ nó lại bị người ta đả thương đến ra nông nổi lại, thử hỏi làm sao ông ta có thể không tức giận cho được?
"Vân Lạc Phong!" đáy mắt Đường Nhiên hiện lên một tia sát ý: "không đem ngươi ra chặt làm tám khúc, thì khó mà nguôi được cơn hận trong lòng của ta!"
"Gia gia, biểu ca huynh ấy...."
Trong lòng Đường Duyệt có chút áy náy, nếu không phải bảo vệ cho cô ta thì Thiên Ngọc cũng không bị thương nghiêm trọng đến như vậy.
"Tuy rằng ta không có bản lĩnh làm cho tay của người khác đứt rồi mọc lại, tuy nhiên, ta lại có một phương pháp, có thể ghép nối cánh tay của người khác vào cơ thể của Thiên Ngọc!" Đường Nhiên nheo nheo lại hai mắt của ông ta: "nếu Vân Lạc Phong kia chính là thủ phạm chặt đứt tay của Thiên Ngọc, thì cánh tay này cứ lấy từ trên người của Vân Lạc Phong là được!"
Nghe nói vậy, trong lòng Đường Duyệt lập tức vô cùng vui vẻ, chỉ cần gia gia cô ta chịu ra tay, Vân Lạc Phong nhất định không thể gây sóng gây gió gì được nữa.
"Đúng rồi, Đường Duyệt!" Đường Nhiên dường như sực nhớ ra cái gì đó, bèn quay đầu lại hỏi Đường Duyệt: "một y sư của Trầm gia nhìn trúng thiên phú của con, ngỏ ý muốn nhận con làm đồ đệ của ông ta!"
"Trầm gia?" Đường Duyệt hơi khựng lại vì bất ngờ, sao đó thì tâm trạng liền mừng như điên: "gia gia nói là Trầm gia xếp thứ nhất trong thành Hoàng Tuyền, là Trầm gia đó sao?"
Trầm gia ngoại trừ là đệ nhất thế lực ở thành Hoàng Tuyền thì vẫn còn một điểm đặc biệt khác khiến cho người ta chú ý đến.
Chính là gia chủ của Trầm gia Trầm Ngọc Khanh được xưng tụng là đệ nhất mỹ nam của thành Hoàng Tuyền này. Trầm Ngọc Khanh này chẳng những diện mạo tuyệt thế, tính tình cũng rất hiền lành, ôn hòa. Nữ tử trên dưới thành Hoàng Tuyền đều xem hắn ta như là tình lang trong mộng của mình.
Nhưng mà nhiều năm như vậy rồi, Trầm Ngọc Khanh lại vẫn chỉ có một thân một mình, chưa từng thành thân, ngay cả thiếp cũng không có lấy một người, thật sự là làm cho người ta không thể không hoài nghi rằng hắn có phải là thích nam nhân hay không?
Hay là... Trên đời này thật sự không có nữ nhân nào có thể lọt được vào mắt hắn?
"Duyệt nhi.." Đường Nhiên ấn bả vai Đường Duyệt xuống, trịnh trọng mà dặn dò: "có việc này con phải nhớ cho kỹ, nếu con có thể trở thành đồ đệ của danh y kia của Trầm gia, thì con phải cố gắng tiếp cận được Trầm Ngọc Khanh!"
"Trước mặt Trầm Ngọc Khanh, con không được phép kiêu căng, tùy hứng, mà phải trở thành một người biết hiểu ý người khác!" ánh mắt Đường Nhiên lóe lên từng tia sáng theo mỗi câu nói mà ông ta dặn dò Đường Duyệt: "chỉ cần con có thể trở thành chủ mẫu của Trầm gia, địa vị của Thiên Võ Các chúng ta cũng sẽ được tăng cao lên rất nhiều. Ngay cả cái Hội Đấu Giá Thịnh Thiên kia cũng sẽ bị chúng ta đạp dưới lòng bàn chân."
Mà đây chính là cái giá mà Nghiêm lão phải trả vì đã dám bảo vệ Vân Lạc Phong!
Hai mắt của Đường Duyệt phát sáng lên, khuôn mặt tràn đầy tự tin: "gia gia, mị lực của cháu gái người thế nào chẳng lẽ người còn chưa biết hay sao? Trầm Ngọc Khanh là một nam nhân, phàm là nam nhân có kẻ nào mà không háo sắc đâu chứ? Những nữ nhân đã từng quyến rũ Trầm Ngọc Khanh trước đó đều không có một người nào xinh đẹp bằng con, hiển nhiên là phải thất bại thôi. Người cứ yên tâm đi! Con nhất định sẽ thành công quyến rũ được Trầm Ngọc Khanh!"
Trên mặt Đường Nhiên cuối cùng cũng mỉm cười: "cháu gái của Đường Nhiên ta tất nhiên là mỹ mạo vô song. Chẳng qua, hiện tại Vân Lạc Phong kia cũng đang ở trong thành Hoàng Tuyền, mà ta nghe nói diện mạo của cô ta tuyệt sắc khuynh thành, được ca tụng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân! Gia gia lo lắng cô ta cũng sẽ đánh chủ ý lên người Trầm Ngọc Khanh, suy cho cùng thì trên đời này có ai mà không muốn sống trong cảnh vinh hoa phú quý đâu."
"Gia gia!" Đường Duyệt khinh thường không thèm nhìn đến, bĩu môi mà nói: "Trầm Ngọc Khanh sẽ không ngu ngốc như vậy đâu. Một nữ nhân chỉ vì một chút địa vị mà sẵn lòng bò lên giường của một nam nhân, Trầm Ngọc Khanh làm sao có thể để ý đến cô ta được? Loại nữ nhân dơ bẩn như vậy làm sao có thể so sánh với con được!"
Cho dù nữ nhân kia thật sự có diện mạo khuynh quốc khuynh thành thì cũng không xứng làm đối thủ của Đường Duyệt cô.
Chương 557: Trầm Ngọc Khanh Chương 558: Trầm Ngọc Khanh Reviewed by Phan Hiền on tháng 10 29, 2018 Rating: 5
Đăng nhận xét
All Rights Reserved by TÀI LIỆU MIỄN PHÍ © 2017
Edit bởi: Star Tuấn | Chia sẻ bởi: Blogspot VN

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.