Chương 559: Hội Đấu Giá Chương 560: Hội Đấu Giá

Chương 559: Hội Đấu Giá (1)

Edit: Sahara
"Ha ha ha!"Đường Nhiên cười lớn đầy sảng khoái: "không sai, con nói không sai. Một nữ nhân dơ bẩn như vậy sao có thể so sánh với Duyệt nhi trong sáng, thuần khiết của chúng ta? Duyệt nhi, gia gia đặt tin tưởng lớn ở con, tuyệt đối đừng khiến cho gia gia phải thất vọng!"
Đường Nhiên vỗ vỗ bả vai Đường Duyệt, ý tứ trong lời nói lại vô cùng sâu xa.
Đường Duyệt cười mỉm, rũ hai hàng mi xuống, che đi sự tàn nhẫn trong đáy mắt.
Trầm Ngọc Khanh, nam nhân mà tất cả nữ tử trong thành Hoàng Tuyền này đều mong muốn có được, nhất định phải là của cô ta!
______
Hội Đấu Giá.
Những vật phẩm đấu giá đầu tiên từng món từng món được đưa lên, tuy nhiên chỉ là những vật phẩm bình thường, trên cơ bản thì chẳng có gì hiếm lạ. Nhưng càng về sau, thì mức độ trân quý cũng càng được tăng lên dần.
Lúc này, Hội Đấu Giá vừa bán ra được thêm một vật phẩm, đang tiến hành giao dịch, sau đó một vật phẩm mới lại được mang lên đấu giá tiếp tục.
"Các vị, tiếp theo đây, chúng ta sẽ tiền hành đấu giá một hạt giống!"
Nam tử đấu giá sư khẽ mỉm cười, sau đó thì mở miếng vải đỏ ra, rồi lại cất tiếng nói vang vọng khắp sảnh đường đấu giá.
"Không giấu các vị, Hội Đấu Giá Thịnh Thiên của chúng ta cũng không biết đây là hạt giống của loại cây gì? Tuy nhiên, nó được tìm thấy tại Bỉ Ngạn Sơn, cho nên chúng ta cho rằng, nếu trồng nó, đợi đến khi nó trưởng thành rồi biết đâu được sẽ xảy ra kì tích gì đó thì sao?"
Lời nói của đấu giá sư dường như là có mê lực hấp dẫn người nghe, làm tất cả mọi người đều bị cuống hút mà chăm chú lắng nghe từng lời hắn nói.
Thế nhưng, khi mọi người nhìn thấy hạt giống được đặt trong khây đựng vật phẩm đấu giá thì ngọn lửa nhiệt huyết đang cháy hừng hực trong lòng liền bị một thau nước lạnh tạt cho tắt ngúm.
Cho dù không biết đây là hạt giống của cây gì thì cũng không sao, bọn họ có thể mạo hiểm một lần. Thế nhưng cái hạt giống kia rõ ràng là đã khô héo, nhìn qua giống như là từng bị lửa đốt, dù có là thần linh giáng thế thì chỉ sợ cũng không thể làm cho nó nẩy mầm được.
Thiết nghĩ, cho dù có là loại người xem tiền như rác thì cũng sẽ không phun phí mà bỏ tiền ra mua một cái hạt giống đã khô héo như thế này về.
Đấu giá sư lại như không có nhìn thấy ánh mắt và thái độ của những người khác, vẫn cứ mỉm cười tiếp tục nói: "giá khởi điểm là một ngàn vạn lượng bạc, bắt đầu kêu giá!"
Tức khắc, mọi người đều sôi nổi ghé tai nhau bàn luận, nhưng không có một người nào mở miệng kêu giá cả.
Ngay thời điểm tất cả mọi người cho rằng sẽ không có ai kêu giá thì bỗng một giọng nói trong trẻo từ giữa đám người ngồi dưới bỗng vang lên.
"Một ngàn vạn lượng!"
Lâm Nhược Bạch yếu ớt giơ tay lên, ra một giá bằng giá khởi điểm.
Tuy nhiên, sau khi kêu giá xong thì Lâm Nhược Bạch liền bỏ tay xuống ngay tức khắc, xoay qua nhìn Vân Lạc Phong, bĩu cái môi dưới dài ra cả thước.
"Sư phụ~, con thấy cái hạt giống khô queo kia có tác dụng gì đâu, sao người lại muốn mua nó?"
Vân Lạc Phong bắt chéo hai chân, hai tay gác lên lưng dựa của ghế ngồi, khóe môi nở một nụ cười tươi đầy tà khí khó hiểu.
"Hình dáng của cái hạt giống kia nhìn cũng không tệ, có thể khoét một cái lỗ nhỏ trên đó rồi xuyên một sợi dây qua để làm vòng đeo cổ cho Trà Sữa nhà ta."
Khóe miệng Lâm Nhược Bạch co rút vài cái, hóa ra sư phụ của cô bé bỏ nhiều tiền như vậy mua một cái hạt giống vô dụng về là để làm vòng đeo cổ cho Trà Sữa.
Chỉ vì chuyện này mà tiêu hết một ngàn vạn lượng bạc?
Lúc này, trong đầu Lâm Nhược Bạch chỉ còn lại duy nhất một câu nói, có tiền là có thể tùy hứng!
Những người khác nghe thấy câu trả lời của Vân Lạc Phong thì cũng đều lắc lắc đầu, trong lòng âm thầm thở dài một tiếng.
Bắc Đẩu Bang giao cho một người như vậy làm bang chủ, sớm muộn gì cũng diệt vong.
Ngay cả bang chúng của Bắc Đẩu Bang đang có mặt ở đây cũng cảm thấy xấu hổ, trong lòng thầm oán trách Vân Lạc Phong. Nữ tử này không làm đương gia thì không biết củi gạo đắc thế nào mà! Lại phung phí ngân lượng nhiều như vậy. Nếu như là tiền của cô ta thì cũng không nói làm gì, nhưng toàn bộ ngân lượng trong Bắc Đẩu Bang đều là do bang chủ tiền nhiệm lao tâm lao lực dốc sức làm ra.
Trong cảm nhận của bọn họ, Vân Lạc Phong cũng chỉ là một nữ nhân bình thường, hằng ngày chỉ biết ăn ngon mặc đẹp, trưng diện chao chuốt lấy lòng nam nhân, làm sao có được một ngàn vạn lượng? Nhất định là do cô ta lừa gạt bang chủ tiền nhiệm mà có được!
Chương 560: Hội Đấu Giá (2)

Edit: Sahara
Nếu thế, Vân Lạc Phong có tư cách gì mà dám tiêu xài phung phí như thế kia chứ?
Hiển nhiên, dù bây giờ Vân Lạc Phong đã tiếp nhận Bắc Đẩu Bang, nhưng lòng của bang chúng trong bang đều không đặt trên người của Vân Lạc Phong. Chỉ là dưới mệnh lệnh của Mộ Dung Bắc, bọn họ mới không thể không làm ra vẻ thuần phục Vân Lạc Phong.
"Một ngàn năm trăm vạn lượng!"
Đúng lúc này, một tiếng kêu giá vang lên từ trong hàng ngũ của đám người Thiên Võ Các.
Chỉ thấy một nam nhân trung niên đang liếc nhìn lại Vân Lạc Phong, mở miệng trào phúng: "ta nghĩ, Mộ Dung Bắc nhất định là sẽ không cho ngươi nhiều tiền đến như vậy đâu, một ngàn vạn lượng hẳn là số tiền nhiều nhất mà hắn có thể cho ngươi đúng không? Đáng tiếc, hạt giống này Thiên Võ Các chúng ta lại muốn có được!"
Dù các chủ đã dặn dò hắn ta là không được gây chuyện tại Hội Đấu Giá, nhưng mà việc làm này của hắn thì đâu được tính là gây chuyện sinh sự, cùng lắm thì chỉ là cùng người ta đấu giá tranh giành vật phẩm mà thôi.
"Sư phụ...." Lâm Nhược Bạch hơi chần chừ: "chúng ta có tiếp tục kêu giá nữa hay không?"
Nghe vậy, Vân Lạc Phong rũ mắt xuống nhìn Trà Sữa đang ở trong ống tay áo, giơ ngón tay ra vuốt ve lấy cái đầu nhỏ của nó, khóe môi cô chợt cong lên một độ cong tà khí: "Trà Sữa rất thích cái hạt giống kia!"
Ngụ ý, bất luận thế nào cũng phải giành được cái hạt giống kia.
Sắc mặt nam nhân trung niên của Thiên Võ Các hơi hơi đổi, hắn ta cười lạnh rồi nói: "xem ra Mộ Dung Bắc đối với ngươi cũng không tệ, cho ngươi nhiều tiền đến như vậy! Nhưng dù hắn ta cho ngươi bao nhiêu thì cũng không thể nào mang hết cả gia tài ra mà cho ngươi được! Mà ngân lượng của hắn lại không bằng được một góc của Thiên Võ Các chúng ta."
Thiên Võ Các và Bắc Đẩu Bang chỉ cách nhau có một hạng duy nhất, nhưng bất luận là thực lực hay là tài phú thì đều cách xa nhau, cho nên nam nhân trung niên của Thiên Võ Các kia mới dám nói ra những lời nói như vậy.
Tuy nhiên, hắn lại không biết được một chuyện, tiền trong tay của Vân Lạc Phong dù có dùng bốn chữ phú khả địch quốc thì cũng không đủ để hình dung!
"Ba ngàn vạn lượng bạc!"
Sau khi nói xong lời này, tên nam nhân trung niên của Thiên Võ Các lại kêu giá thêm lần nữa, còn tăng giá lên gấp đôi, sau đó hắn ta liếc nhìn về phía Vân Lạc Phong đầy đắc ý.
Hắn là đang muốn xem thử, Vân Lạc Phong có dám tiếp tục ra giá tranh giành cùng hắn ta hay không?
Dù sao lúc hắn đến đây cũng chuẩn bị rất nhiều tiền, ba ngàn vạn lượng còn chưa được xem là con số lẻ.
"Bốn ngàn vạn lượng!"
"Năm ngàn..."
"Sáu ngàn vạn lượng!"
Lần này, không đợi nam nhân trung niên của Thiên Võ Các nói hết câu, Lâm Nhược Bạch đã trực tiếp cắt ngang lời hắn.
Sáu ngàn vạn lượng, ở Thiên Võ Các cũng xem như là một con số không nhỏ, nếu như trong Hội Đấu Giá này không phải còn có đồ vật mà gia chủ muốn thì hắn ta vẫn có thể tiếp tục kêu giá.
Nhưng vì món đồ vật kia của gia chủ, hắn phải dằn tâm lại, không thể giành tiếp cùng đám người Vân Lạc Phong.
Nhưng dù vậy, cũng không có nghĩa là hắn ta sẽ để yên mọi chuyện mà nuốt xuống cục tức này.
"Toàn bộ tài phú mà Bắc Đẩu Bang các ngươi có được nhiều nhất cũng chỉ là sáu ngàn vạn lượng, ta thật không tin Mộ Dung Bắc lại ngu đến mức đưa hết số tiền này cho ngươi!" nam nhân trung niên kia cười lạnh một tiếng, đứng dậy rồi nói to lên: "ta yêu cầu Hội Đấu Giá kiểm tra số tiền mà nữ nhân này mang theo, nếu như cô ta không có tiền mà lại kêu giá loạn, thì chính là hành vi cố ý phá giá cạnh tranh. Dựa theo quy tắc của Hội Đấu Giá thì phải đánh gẫy một chân của cô ta, vĩnh viễn trục xuất cô ta ra khỏi thành Hoàng Tuyền!"
Lâm Nhược Bạch quét mắt nhìn nam nhân trung niên của Thiên Võ Các kia, ánh mắt của cô bé nhìn hắn như đang nhìn một kẻ ngu xuẩn.
Bằng vào y thuật của sư phụ nhà mình, tùy tiện chữa bệnh cho một người cũng đã thu được mấy ngàn vạn lượng rồi. Vậy mà hắn ta lại nói sư phụ ngay cả mấy ngàn vạn lượng cũng không thể lấy ra được?
Người của Thiên Võ Các đều là những kẻ không có đầu óc như vậy sao?
Nhìn một màn khôi hài ở phía dưới, nam tử đấu giá sư lại chỉ cười cười lễ phép: "Hội Đấu Giá của chúng ta tất nhiên là tự có quy tắc của Hội Đấu Giá! Chuyện này chúng ta sẽ giao cho người bên phòng giao dịch của Hội Đấu Giá xác minh, xin Lâm công tử cứ yên tâm!"
Chương 559: Hội Đấu Giá Chương 560: Hội Đấu Giá Reviewed by Phan Hiền on tháng 10 29, 2018 Rating: 5
Đăng nhận xét
All Rights Reserved by TÀI LIỆU MIỄN PHÍ © 2017
Edit bởi: Star Tuấn | Chia sẻ bởi: Blogspot VN

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.