Chương 561: Hội Đấu Giá Chương 562: Hội Đấu Giá

Chương 561: Hội Đấu Giá (3)

Edit: Sahara
Đường Lâm cắn chặt răng, nói bằng giọng điệu tàn nhẫn: "Hội Đấu Giá Thịnh Thiên của các người không biết được nữ nhân này giảo hoạt đến mức nào đâu! Chỉ cần các người để cho cô ta có thời gian thì ai biết được cô ta sẽ nghĩ ra chủ ý quái quỷ gì chứ? Ta vì không muốn các người bị lừa gạt cho nên mới bảo các người hãy yêu cầu cô ta lấy sáu ngàn vạn lượng ra cho mọi người cùng xem!"
Sáu ngàn vạn lượng không phải là một con số nhỏ, nữ nhân này tuyệt đối sẽ không thể nào lấy ra được!
Khóe môi Đường Lâm gợi lên một nụ cười đắc ý, dường như hắn đã thấy được cái cảnh mà Vân Lạc Phong bị trục xuất ra khỏi thành Hoàng Tuyền. Đây cũng là hậu quả của việc Vân Lạc Phong dám không để Thiên Võ Các vào mắt.
Nụ cười tươi trên mặt nam nhân đấu giá sư biến mất, gương mặt hắn hiện giờ là một mảnh bình tĩnh: "chẳng lẽ Đường Lâm công tử không tin Hội Đấu Giá Thịnh Thiên của chúng ta?"
"Không, dĩ nhiên là ta không phải không tin Hội Đấu Giá Thịnh Thiên, ta chỉ là lo lắng các người bị lừa gạt mà thôi...."
Đường Lâm biết nếu như đắc tội với Hội Đấu Giá Thịnh Thiên thì cũng không có chỗ nào tốt đối với Thiên Võ Các, nhưng hắn ta lại không cam tâm bỏ qua một cơ hội tốt thế này.
Lần này, Đường Lâm không cho nam nhân đấu giá sư có cơ hội lên tiếng, hắn quay sang nhìn Vân Lạc Phong, mở miệng cười châm chọc: "Vân Lạc Phong, để ta đoán thử xem Mộ Dung Bắc đã cho ngươi bao nhiêu bạc? Nhưng mà, dù hắn có cho ngươi nhiều thế nào đi nữa thì cũng không thể nào đạt tới con số sáu ngàn vạn lượng được! Ngươi không có tiền mà lại kêu giá tranh giành với người khác, đúng là tự tìm đường chết!"
Nói đến đây, Đường Lâm hơi dừng lại một chút rồi mới nói tiếp: "hôm nay, tại sảnh đường Hội Đấu Giá Thịnh Thiên này, ta sẽ khiến cho tất cả mọi người đều thấy được bộ mặt xấu xí của ngươi!"
Dù Đường Lâm từng câu từng chữ đều dồn ép dọa nạt, nhưng nét mặt Vân Lạc Phong trước sau đều thản nhiên như một, cô nhận lấy chén trà Lâm Nhược Bạch đưa qua, đưa lên môi nhắp lấy một ngụm, đôi mắt đen nhánh là một mảnh tĩnh lặng như mặt hồ.
"Vân Lạc Phong!"
Nhìn thấy thái độ ung dung không cho là đúng của Vân Lạc Phong, Đường Lâm suýt chút là không dằn được lửa giận trong lòng mình mà bùng nổ.
"Nếu ngươi không lấy ra được sáu ngàn vạn lượng thì mau nhân lúc còn sớm mà cút đi, đừng ở chỗ này phá rối!"
Vân Lạc Phong đặt chén trà trong tay xuống bàn, hơi nâng mặt lên, ánh mắt như cười như không nhìn thẳng vào mặt Đường Lâm: "nếu ta có thể lấy ra được sáu ngàn vạn lượng thì sao?"
"Ha ha!" Đường Lâm cười lạnh hai tiếng: "ngươi đang muốn nói, Mộ Dung Bắc thật sự giao hết ngân lượng của Bắc Đẩu Bang cho ngươi? Ngươi cảm thấy ta có tin lời ngươi nói hay không?"
Vân Lạc Phong nhẹ nhàng nhún vai: "nếu như ta có thể lấy ra được sáu ngàn vạn lượng, vậy thì, số tiền mua hạt giống này sẽ do ngươi thanh toán, thế nào?"
Sắc mặt Đường Lâm khẽ biến, Vân Lạc Phong là một kẻ giảo hoạt, chuyện này hắn ta biết, bằng không Thiên gia cũng không đột ngột bị tiêu diệt dễ dàng như thế! Hiện tại cô ta dám nói ra những lời này, không lẽ.... trong tay cô ta thật sự là có được sáu ngàn vạn lượng?
Nghĩ đến đây, Đường Lâm hơi khựng lại, trong mắt cũng lóe lên một tia do dự.
"Thế nào? Ngươi sợ sao?" Lâm Nhược Bạch bắt ngay được vẻ do dự của Đường Lâm, liền đứng lên, hai tay chống nạnh, hất cằm, nhìn Đường Lâm mà mở miệng khiêu khích: "không phải vừa rồi ngươi còn mạnh miệng chắc chắn rằng sư phụ ta không thể nào lấy ra được sáu ngàn vạn lượng hay sao? Bây giờ sư phụ ta muốn cược một trận với ngươi thì ngươi liền sợ hãi?"
Gương mặt Đường Lâm tức thì có chút khó coi, hắn cảm nhận được những ánh mắt trào phúng đang dần dần nhìn về phía hắn, liền vội vàng biện minh cho chính mình: "ai nói ta sợ hãi? Đường Lâm ta trời không sợ, đất không sợ! Chẳng lẽ lại đi sợ hai con tiểu nha đầu các ngươi?"
"Nếu không sợ, sao ngươi lại không dám đánh cược cùng sư phụ của ta?" Lâm Nhược Bạch bày ra khí thế kiêu căng của mình mà hỏi.
Đường Lâm hơi hơi hé miệng, trong lúc nhất thời, hắn cảm thấy cổ họng mình có chút khô khốc, không biết là nên trả lời Lâm Nhược Bạch thế nào.
Cho đến bây giờ hắn mới nhận ra, bản thân đã vô tình rơi vào thế cục do đối phương bố trí.
"Người của Thiên Võ Các không dám đánh cược? Chẳng lẽ bọn họ thật sự đang sợ hãi à?"
"Ta thấy đúng là như vậy, xem ra Thiên Võ Các ở trước mặt bang chủ tân nhiệm của Bắc Đẩu Bang đúng là rất kiên kỵ, nếu không cũng không sợ hãi đến như vậy!"
Chương 562: Hội Đấu Giá (4)

Edit: Sahara
"Ha ha, ngươi có nghe được tên Đường Lâm kia vừa nói cái gì hay không? Hắn ta rõ ràng là sợ những lại cứng miệng không chịu nhận! Nếu là ta, ta sẽ đồng ý trận đánh cược này ngay lập tức, dù sao thì ta cũng không thể nào thua được!"
Nghe tiếng dị nghị của đám người bàng quan xung quanh e sợ thiên hạ không loạn kia mà khuôn mặt của Đường Lâm càng lúc lại càng đen.
Hiện giờ hắn đã như cưỡi trên lưng cọp, muốn xuống cũng không thể xuống được. Trong thành Hoàng Tuyền này, kết quả của kẻ vì sợ sệt mà không dám đáng cược là gì thì không có ai biết rõ ràng hơn hắn ta.
Chuyện này có nghĩa là, từ nay trở về sau, Thiên Võ Các sẽ phải đối mặt với sự chế nhạo không ngừng của tất cả mọi người trong thành Hoàng Tuyền.
Cho nên, vì giữ thể diện cho Thiên Võ Các, Đường Lâm chỉ có thể cắn chặt răng, kiên quyết nói: "chẳng phải cũng chỉ là một trận đánh cược thôi sao, Đường Lâm ta khi nào lại biết viết chữ sợ này kia chứ? Được, ta đồng ý cược một trận này cùng với ngươi! Nhưng mà, nếu như ngươi không lấy ra được sáu ngàn vạn lượng thì phải tự chặt đi một chân của mình, từ nay về sau không được bước chân vào thành Hoàng Tuyền nửa bước!"
Vân Lạc Phong thu tầm mắt lại, cười nhạt một cái, cô đưa tay vào trong ống tay áo còn lại, móc ra một xấp ngân phiếu, đưa cho Lâm Nhược Bạch đang đứng bên cạnh.
"Đây là sáu tờ ngân phiếu, mỗi tờ là một ngàn lượng, con cầm lấy, lập tức đi tìm người của Hội Đấu Giá để xác minh!"
Gương mặt Đường Lâm tức thì cứng đờ lại, hai mắt trợn to hiện lên vẻ kinh sợ.
Không có khả năng có chuyện này được!
Mộ Dung Bắc thật sự đem toàn bộ tài sản mà Bắc Đẩu Bang sở hữu đều đưa hết cho nữ tử này sao? Chẳng lẽ hắn ta thật sự ngu xuẩn đến t mức độ như vậy? Sớm biết như vậy, mình nên kêu giá thêm một lần nữa! Chỉ cần vượt qua con số bảy ngàn vạn lượng, thì Mộ Dung Bắc có muốn cũng không có đủ tiền mà đưa cho Vân Lạc Phong!
Trong lòng Đường Lâm ảo nảo không thôi, hắn ta không ngờ người luôn khôn ngoan như Mộ Dung Bắc sao đột nhiên lần này lại ngu xuẩn như vậy?
Nam tử đấu giá sư nhận lấy số ngân phiếu mà Lâm Nhược Bạch đưa tới, sau khi kiểm tra kỹ càng một lượt thì đưa trả lại cho cô bé, tiếp theo, giọng nói vừa trong vừa vang của hắn lại lần nữa cất lên, vang vọng khắp sảnh đường Hội Đấu Giá.
"Không sai, đây đúng là sáu ngàn vạn lượng ngân phiếu, Đường Lâm, ngươi cũng nên tuân thủ giao ước, thay vị cô nương này thanh toán số tiền của món vật phẩm lần này."
Phịch!
Theo lời của nam tử đấu giá sư nói ra, hai chân của Đường Lâm cũng theo đó mà lảo đảo rồi ngã ngồi thật mạnh xuống ghế.
Trên mặt hắn đầy vẻ tuyệt vọng.
Tiêu rồi! Lẩn này hắn khẳng định là tiêu đời rồi! Chẳng những khi không lãng phí hết sáu ngàn vạn lượng bạc, mà còn để cho kẻ thù của Thiên Võ Các chiếm được lợi từ Thiên Võ Các. Nếu như để cho gia chủ biết chuyện này thì ngài ấy nhất định sẽ không dễ dàng buông tha cho hắn.
Đường Lâm nghĩ đến kết cục của mình khi trở về Thiên Võ Các, gương mặt bỗng trở nên tái nhợt đầy khổ sở.
"Các vị, màn khôi hài vừa rồi đến đây là kết thúc, bây giờ chúng ta tiếp tục tiến hành đấu giá vật phẩm tiếp theo, vật phẩm đấu giá tiếp theo sau đây mà một con linh thú, tên là Thương Sơn Tuyết Lang, giá khởi điểm cũng đồng dạng là một ngàn vạn lượng bạc, người trả giá cao thì thắng!"
Bang!
Nam tử đấu giá sư vừa hạ búa bắt đầu, cả hội trường đều bắt đầu sôi nổi ra giá...
Lúc này, trong một gian phòng phía trên lầu hai của Hội Đấu Giá, một nam nhân đang ngồi trên ghế thái sư, trong tay cầm chén trà, tư thái vô cùng ưu nhã thưởng trà.
Thần sắc trên mặt hắn ta rất ôn hòa, như một dòng suối thanh mát, lại giống như là được bao phủ bởi những ánh sáng ấm áp mà tạo thành.
Một mái tóc bạc óng ánh như tuyết, đẹp đến mức làm người ta quên cả hô hấp của mình.
Dường như dưới gầm trời này, chỉ cần là nơi mà hắn xuất hiện thì không ai có thể đoạt đi ánh sáng của hắn ta. Dù hắn chỉ ngồi yên bất động, thì cũng đủ dệt nên một bức tranh huyền ảo không chân thật.
"Nha đầu này.... Thật sự khiến ta cảm thấy rất thưởng thức!"
Khóe môi nam nhân kia kéo ra một độ cong tuyệt mỹ làm động lòng người: "thật không hổ là người mà Thiên Nhai đề cử!"
Nghiêm lão đứng một bên hầu hạ, vừa nghe vậy thì cung kính đáp: "Trầm gia chủ, nếu ngài thưởng thức cô nương ấy như vậy, thì chi bằng để ta mời vị cô nương ấy đến đây một chuyến!"
"Tạm thời không cần!"
Nam nhân nhẹ nhàng cười mỉm, ngón tay thon dài miết qua miết lại trên thân chén trà, sau đó, hắn thấy trong chén trà của mình không biết từ lúc nào mà lại rơi vào một con côn trùng nhỏ, không khỏi nhíu mày lại.
Chương 561: Hội Đấu Giá Chương 562: Hội Đấu Giá Reviewed by Phan Hiền on tháng 10 29, 2018 Rating: 5
Đăng nhận xét
All Rights Reserved by TÀI LIỆU MIỄN PHÍ © 2017
Edit bởi: Star Tuấn | Chia sẻ bởi: Blogspot VN

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.