Chương 563: Hội Đấu Giá (5) Chương 564: Hội Đấu Giá (5)

Chương 563: Hội Đấu Giá (5)

Edit: Sahara
Nghiêm lão cũng nhìn thấy con côn trùng nhỏ trong chén trà của Trầm Ngọc Khanh, ông hơi sửng sốt một tý rồi vội vàng lên tiếng ngay: "Trầm gia chủ, ta lập tức giúp ngày đổi nước trà khác ngay!"
"Chén trà này.... Bẩn rồi!"
Ý chính là, dù Nghiêm lão có đổi nước trà khác thì cũng không thay đổi được sự thật rằng chén trà này đã bẩn rồi.
"Người đâu!" Nghiêm lão hiểu ý của Trầm Ngọc Khanh, ngay tức khắc quát lớn lên một tiếng: "mau đổi cho Trầm gia chủ một cái ly khác!"
Nghe vậy, một nha hoàn hầu việc trong phòng liền bưng lấy chén trà kia đi ra ngoài, không bao lâu sau, nha hoàn kia lại bưng một chén trà mới từ bên ngoài đi vào, cẩn thận đặt xuống trước mặt Trầm Ngọc Khanh.
Nghiêm lão thì đứng một bên không ngừng lao mồ hôi trên trán, miệng thì cười khổ không thôi.
Đừng thấy Trầm Ngọc Khanh bình thường rất dễ sống chung, đối xử với mọi người cũng rất ôn hòa! Nhưng hắn lại có một tật xấu rất lớn, đó là quá mức chú trọng sạch sẽ.
Đặc biệt là cái tật xấu này đã đạt tới trình độ điên cuồng luôn rồi!
Giống như là chuyện vừa rồi, một con côn trùng bé tí tẹo rơi vào nước trà, đổ đi rót lại nước trà khác không phải là hết chuyện rồi sao? Nhưng hắn thì lại muốn đổi luôn cả chén trà! Đây không phải tật xấu thì là gì?
"Trầm gia chủ, không biết ngài còn có gì muốn căn dặn nữa hay không?"
Nghiêm lão đang mắng Trầm Ngọc Khanh ầm ĩ trong lòng, nhưng trên mặt không để lộ ra một chút gì cả, vẫn trưng ra cái thái độ cung kính ngàn năm không đổi.
"Các người cứ lui xuống đi!"
Trầm Ngọc Khanh nhìn Nghiêm lão bằng ánh mắt không nóng không lạnh, giọng nói hắn vẫn nghe rất êm tai, như là tiếng suối nước thanh mát.
"Dạ!" Nghiêm lão cung kính chắp nắm tay, sau đó quay sang phất tay một cái với đám thị nữ trong phòng: "tất cả cũng theo ta lui xuống!"
Đám nha hoàn cùng hành lễ, nối đuôi nhau rời khỏi gian phòng.
Từ đầu đến cuối, đám nha hoàn trong phòng đều không dám liếc mắt nhìn trộm Trầm Ngọc Khanh một cái nào, dường như chỉ cần liếc nhìn hắn một câu thì cũng giống như là một sự khinh nhờn đối với nam nhân đẹp như thần tiên hạ phàm này.
Trầm Ngọc Khanh khe khẽ vỗ vỗ ngón tay lên miệng chén trà, khóe môi vẫn đang mỉm cười, ánh mắt hắn dường như có thể nhìn xuyên qua cửa phòng mà thấy được bóng dáng của tuyệt sắc giai nhân đang ngồi bên dưới.
"Vân Lạc Phong, quả thật là có chút thú vị, vừa nhìn thì đã biết là một người không chịu được thiệt thòi. Thiên Võ Các lại cứ thích đâm đầu vào gây sự, kết quả chuốc lấy chắc chắn không gì ngoài bị ăn đến cả xương cốt cũng không còn!"
____
Bên dưới sảnh đường đấu giá.
Cây búa gỗ của nam tử đấu giá sư gõ xuống, một vật phẩm khác lại được đấu giá xong. Tiếp theo đó, hắn lại cho mang lên một cái khây khác, cất giọng sang sảng mà nói: "các vị, đây là vật phẩm áp trục của Hội Đấu Giá chúng ta ngày hôm nay, đây là một quyển thư tịch của một vị danh y từ một ngàn năm trước được lưu lại! Vị danh y kia có tên là Tuyệt Thiên!"
Tuyệt Thiên?
Vừa nghe được cái tên này, tất cả mọi người ở đây đều đồng loạt giật mình một cái, ánh mắt bọn họ nhìn về phía cái khây trong tay của đấu giá sư như là đang nhìn một mỹ nhân trần trụi, chỉ hận một nỗi không thể lập tức nhào lên.
Cái tên Tuyệt Thiên đại biểu cho cái gì, chỉ sợ là không có người nào mà lại không biết! Nghe nói y thuật của vị y sư này đã đạt đến trình độ khởi tử hồi sinh, có thể làm cho người chết sống lại. Cho dù người đã hoàn toàn tắt thở, nhưng chỉ cần rơi vào tay hắn, thì hắn vẫn có thể làm cho người đó sống lại như thường.
Có thể nói, trên đời này không có một kỳ nan tạp chứng nào mà hắn ta không trị được!
Thư tịch của Tuyệt Thiên viết lại kinh nghiệm hành y trong suốt cả cuộc đời của hắn ta! Biết bao nhiêu y sư trên đại lục này đều không ngừng tìm kiếm, bất chấp thủ đoạn để đạt được tới tay! Tuy nhiên, tất cả đều uổng công vô ích, không có một ai thành công tìm được thư tịch của Tuyệt Thiên. Thật sự không ngờ, quyển thư tịch này lại xuất hiện trong buổi đấu giá ngày hôm nay!
Ngay tức khắc, hơi thở của tất cả mọi người đang có mặt đều trở nên dồn dập.
"Vật phẩm lần này không có giá khởi điểm, mọi người có thể tùy ý ra giá!" nam tử đấu giá sư mỉm cười lễ phép, nói.
Hai mắt Đường Lâm lập tức sáng lên, hiển nhiên, đây chính là mục tiêu của hắn trong buổi đấu giá ngày hôm nay.
Chỉ cần có được quyển y thư này, sau đó nghiên cứu thật kỹ, biết đâu có thể tìm ra được phương pháp trị khỏi chứng bệnh nan y của Trầm gia chủ. Chỉ cần Thiên Võ Các có thể chữa khỏi bệnh của Trầm gia chủ thì nhất định sẽ được Trầm gia trọng dụng.
Chương 564: Hội Đấu Giá (6)

Edit: Sahara
***chú thích cho bạn nào chưa biết:
1 vạn = 10.000
10 vạn = 100.000
100 vạn = 1 triệu
1 ngàn vạn = 10 triệu
10 ngàn vạn = 100 triệu
100 ngàn vạn = 1 tỷ
____
Cho dù nghiên cứu không ra cũng không ảnh hưởng gì cả, lúc đó chỉ cần giao quyển thư tịch này cho y sư muốn nhận Đường Duyệt làm đồ đệ của Trầm gia là được.
Dù sao thì chỉ cần leo lên được con thuyền lớn như Trầm gia, địa vị của Thiên Võ Các ở thành Hoàng Tuyền sau này cũng sẽ vô cùng vững chắc.
"Sư phụ!" hai mắt của Lâm Nhược Bạch sáng lên: "quyển thư tịch này khẳng định Thiên Nhai sẽ rất thích, lúc trước con có thiếu Thiên Nhai một ân tình, vừa hay có thể lấy quyển thư tịch này làm lễ vật cho ông ấy, được không sư phụ?"
Tuy rằng Thiên Nhai không phải là người chữa khỏi bệnh Lâm Nhược Bạch, nhưng nói sao thì ông ấy cũng ngàn dậm xa xôi chạy đến Linh Thần Sơn cứu cô bé. Ân tình này Lâm Nhược Bạch tuy không nói nhưng cô bé luôn khắc ghi trong tâm khảm của mình.
Hiện giờ có một phương pháp báo đáp tốt như vậy bày ra trước mắt, cô bé sao lại không nắm lấy chứ?
Còn về sư phụ nhà mình.....
Trong cảm nhận của Lâm Nhược Bạch, y thuật của sư phụ cô bé tuyệt đối không thua kém Tuyệt Thiên, cho nên, có quyển thư tịch này hay không đối với sư phụ cũng chẳng có gì quan trọng!
Vân Lạc Phong suy nghĩ một chút rồi mới trả lời Lâm Nhược Bạch: "ta nể mặt con, có thể thỉnh thoảng chỉ đạo một chút y thuật cho Thiên Nhai, còn quyển thư tịch này đúng là cũng không phải vật thiết yếu gì!"
Vân Lạc Phong cô có trong tay Y Học Thần Điển, y thư trong khắp thiên hạ này có cái nào có thể so sánh được chứ?
Mà theo như chương cuối cùng của Y Học Thần Điển, thì đừng nói là vừa mới tắt thở, cho dù kẻ đó đã đến điện Diêm La trình diện với Diêm Vương thì Vân Lạc Phong cô cũng có thể lôi kẻ đó về lại dương thế được.
Đôi mắt Lâm Nhược Bạch phát sáng càng thêm rực rỡ, nụ cười trên mặt như muốn kéo lên đến tận mang tai: "sư phụ~, con đã biết là người thương con nhất mà!"
Xác thật, nếu như có được sự chỉ đạo của Vân Lạc Phong, còn tốt hơn là một mình mày mò nghiên cứu y thư.
Nếu như Thiên Nhai biết được tin này thì ông cũng sẽ quyết định chọn gần không chọn xa!
"Hừ!"
Đường Lâm hừ lạnh một tiếng, liếc nhìn Vân Lạc Phong bằng ánh mắt vô cùng khinh thường: "khẩu khí của ngươi cũng lớn thật, chỉ dựa vào ngươi mà cũng đòi so sánh với Tuyệt Thiên? Đúng là kẻ chưa từng trải sự đời! Ta thấy, ngay cả Tuyệt Thiên là ai ngươi cũng không biết!"
Nói xong hắn ta liền xoay mặt nhìn lên nam tử đấu giá sư ở phía trên, lớn tiếng hô to: "ta ra tám ngàn vạn lượng!"
Nghe thấy có người đầu tiên lên tiếng báo giá, những người khác cũng hồi thần trở lại, bắt đầu sôi nổi kêu giá.
"Mười ngàn vạn lượng!"
"Mười ngàn vạn thêm bốn ngàn lượng!"*
(**là 100 triệu + thêm 4000 lẻ á. 4000 lượng là chưa tới 1 vạn nha, Sa sợ nhiều bạn đọc nhanh quá nên nhầm)
Bởi vì bản chất của quyển thư tịch này quá quan trọng, nên người kêu giá càng ngày càng nhiều, cũng càng ngày càng khốc liệt, rất nhanh, từ con số tám ngàn vạn lượng ban đầu đã tăng lên đến con số năm mươi ngàn vạn lượng bạc.
Trong gian phòng ghế lô ở tầng hai, Trầm Ngọc Khanh vẫn đang ung dung thưởng thức trà ngon, sự ồn ào dưới sảnh đường không hề ảnh hưởng gì đến hắn cả.
"Gia chủ!"
Tuy nhiên, thị nữ kiều diễm ở sau lưng hắn ta thì lại không được bình tĩnh như vậy, cô ta nhìn một màn phía dưới, không nhịn được nữa mà phải lên tiếng: "chúng ta có cần ra tay đoạt lấy quyển thư tịch kia không?"
Một khi Trầm gia ra tay, các thế lực khác chắc chắn sẽ không còn đường sống!
Ngón tay Trầm Ngọc Khanh khẽ gõ lên mặt bàn, trên mặt xẹt qua một tia trầm tư: "ngươi nói xem, nếu Vân Lạc Phong kia là một y sư, có phải cũng sẽ có hứng thú đối với quyển thư tịch này hay không?"
Nữ tử kiều diễm kia hơi ngẩn ra, sau đó lại e dè mà hỏi: "gia chủ, ý của ngài là...."
"Nếu ta đoạt lấy quyển thư tịch này đem tặng cho Vân Lạc Phong, có phải sẽ có thể làm cho Vân Lạc Phong thiếu ta một ân tình? Đến thời điểm ta nhờ cô ấy trị bệnh giúp ta, nói không chừng sẽ không bị cô ấy cự tuyệt!"
Gương mặt tuấn mỹ vô song của Trầm Ngọc Khanh khẽ nở nụ cười, một mái tóc dài bạc trắng rũ xuống lưng, thân mình hắn có hơi lười biếng dựa vào lưng ghế, đôi mắt chợt lóe lên tia sáng nhàn nhạt.
Nữ tử kiều diễm kia không hiểu sao gia chủ nhà mình lại phải dụng tâm đi lấy lòng một nữ nhân khác, muốn nữ nhân kia được vui vẻ. Bởi vì thường ngày Trầm Ngọc Khanh cũng rất tín nhiệm cô ta, nên cô ta cũng không che giấu mà đem nghi vấn trong lòng mình hỏi ra.
"Gia chủ, Trầm gia chúng ta cũng có không ích y sư, cho nên, thuộc hạ cảm thấy không hiểu, sao gia chủ lại muốn đoạt lấy thư tịch rồi đem tặng cho Vân Lạc Phong kia? Hơn nữa, nếu như gia chủ đã đích thân mở miệng bảo cô ta chữa bệnh cho ngài, cô ta làm sao lại dám từ chối? Dưới gầm trời này, người hy vọng được nịnh bợ Trầm gia nhiều vô số kể, có ai lại từ bỏ một cơ hội tốt như vậy chứ?"
Chương 563: Hội Đấu Giá (5) Chương 564: Hội Đấu Giá (5) Reviewed by Phan Hiền on tháng 10 29, 2018 Rating: 5
Đăng nhận xét
All Rights Reserved by TÀI LIỆU MIỄN PHÍ © 2017
Edit bởi: Star Tuấn | Chia sẻ bởi: Blogspot VN

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.