Chương 565: Hội Đấu Giá (8)Chương 566: Hội Đấu Giá (8)

Chương 565: Hội Đấu Giá (7)

Edit: Sahara
Trầm Ngọc Khanh thản nhiên cười: "theo như lời của Thiên Nhai, tính tình của nha đầu này không mấy tốt, muốn cô ấy đồng ý ra tay trị bệnh, sợ là không có dễ dàng như vậy! Trừ phi là có thể khiến cho tâm trạng của cô ấy vui vẻ. Mà muốn làm cho tâm trạng của một y sư vui vẻ, phương pháp tốt nhất có lẽ tặng một quyển y thư vô cùng trân quý!"
Nói xong lời này, Trầm Ngọc Khanh hơi dừng lại một chút rồi mới nói tiếp.
"Còn về câu hỏi trước đó của ngươi, ta có thể theo đúng sự thật mà nói cho ngươi biết, dù tất cả y sư của Trầm gia hợp lại, thì e là cũng không bằng được với nha đầu kia! Thư tịch này có đưa cho bọn chúng thì cũng chỉ trở thành một đống giất vụn."
Nữ tử kiều diễm cắn chặt lấy môi dưới của mình, từ đáy lòng chợt cảm thấy hơi chua xót.
Những năm gần đây, cô ta chưa thấy gia chủ có tình cảm đặc biệt với một nữ nhân nào cả, cho dù tính cách ngài ấy ôn nhu, diện mạo lại như trích tiên, tuy nhiên, sự ôn nhu của ngài ấy vĩnh viễn đều đi kèm với sự xa cách.
Chỉ có một mình cô ta, là có thể làm cho gia chủ có một cái nhìn khác.
Đúng lúc này, giá của quyển thư tịch càng lúc càng tăng cao, hiện tại đã đạt tới con số một trăm ngàn vạn lượng. Trầm Ngọc Khanh cảm thấy lúc này đúng là thời cơ tốt để ra tay, thế nhưng, còn chưa kịp đợi hắn mở miệng, thì một giọng nói tà mị từ giữa sảnh đường Hội Đấu Giá bỗng vang lên.
"Một trăm lẻ một ngàn vạn lượng!"
Giọng nói này vừa cất lên, làm cho cái giá Trầm Ngọc Khanh sắp buột miệng nói ra phải nuốt ngược trở về, tuy nhiên, hắn lại chỉ thản nhiên cười: "xem ra, chúng ta không cần ra tay."
"Tại sao?" nữ tử kiều diễm cảm thấy không hiểu mà nhìn Trầm Ngọc Khanh.
"Nha đầu này nếu đã tự mình mở miệng, thì chúng ta không thể ra tay cạnh tranh. Để tránh cho cô ấy hiểu lầm rằng chúng ta muốn cướp đoạt lấy vật phẩm của cô ấy. Cho nên ta cũng chỉ có thể từ bỏ ý định dùng quyển thư tịch kia để lấy lòng cô ta!"
____
Sảnh đường Hội Đấu Giá, tầng một.
Đường Lâm tức tới mức thiếu chút nữa là hộc máu, hắn hung hăng trợn mắt trừng về phía Vân Lạc Phong: "chẳng phải ngươi nói ngươi chướng mắt với thư tịch của Tuyệt Thiên sao? Sao bây giờ lại tranh với ta?"
Một trăm hai mươi ngàn vạn lượng đã là giới hạn của Đường Lâm! Mắt thấy đồ vật sắp sửa tới tay, ai ngờ Vân Lạc Phong lại chạy ra ngán một chân.
Vân Lạc Phong lười biếng dựa người vào lưng ghế, thản nhiên mỉm cười: "ta mua về đốt chơi!"
"Ngươi...." Đường Lâm tức giận chỉ vào mặt Vân Lạc Phong: "ngươi lấy đâu ra tiền hả? Nếu ngươi cố ý kêu giá khống, hậu quả thế nào ngươi không thể gánh nổi đâu!"
Vân Lạc Phong liếc nhìn Đường Lâm một cái, khóe môi gợi lên một nụ cười trêu tức: "ngươi có muốn để cho ta tiến hành công khai tài sản một lần nữa hay không? Nếu ngươi muốn thì ta cũng sẽ sẵn lòng làm theo. Tất nhiên, điều kiện thì vẫn như lần trước, nếu ta có thể lấy ra đủ tiền, vậy làm phiền ngươi trả tiền cho ta mua quyển thư tịch này về đốt chơi!"
Tức khắc, Đường Lâm im bặt.
Đã nuốt phải quả đắng một lần, sao còn ngu ngốc nuốt thêm lần thứ hai? Cho nên, lần này hắn không có một hai bắt ép Vân Lạc Phong phải lấy tiền trên người ra để kiểm tra công khai nữa, mà hắn di chuyển tầm mắt của mình về phía đấu giá sư đang đứng phía trên.
"Ta ra một trăm hai mươi ngàn vạn lượng!"
Hắn cắn chặt răng ra giá, ruột gan bị nghẹn tức đến đau thắt lại.
Vân Lạc Phong, không phải ngươi muốn giành với ta sao? Đã vậy, ta sẽ khiến cho ngươi phải nhớ bài học ngày hôm nay cả đời!
Nghĩ đến đây, đáy mắt Đường Lâm lóe lên một tia âm hiểm, trong lòng hắn cũng âm thầm cười lạnh.
Muốn đấu với Đường Lâm ta? Con nha đầu như ngươi vẫn còn kém lắm!
"Một trăm hai mươi mốt ngàn vạn lượng!"
"Một trăm ba mươi ngàn vạn lượng!"
Đường Lâm trừng mắt nhìn Vân Lạc Phong, trong lòng thì âm thầm cười lạnh liên tục.
Lúc kêu cái giá một trăm ba mươi ngàn vạn lượng này xong, hắn đã tính toán là sẽ thu tay, bởi vì lần này hắn mang theo cũng chỉ có một trăm hai mươi ngàn vạn lượng mà thôi! Nếu không phải vì muốn Vân Lạc Phong phải hao thêm một số tiền lớn thì hắn cũng sẽ không tiếp tục kêu giá.
Hơn nữa, dựa theo tính cách của Vân Lạc Phong, nhất định sẽ tiếp tục ra giá, nếu đến lúc đó mà cô ta không lấy ra được hơn một trăm ba mươi ngàn vạn lượng, Hội Đấu Giá Thịnh Thiên nhất định sẽ không bỏ qua cho cô ta!
Quả nhiên, Vân Lạc Phong thật sự đã tiếp tục lên tiếng. Chẳng qua, lời nói tiếp theo này của Vân Lạc Phong lập tức khiến cho sắc mặt của Đường Lâm trở nên xanh mét.
"Ngươi.... Thắng!"
Chương 566: Hội Đấu Giá (8)

Edit: Sahara
Ngươi thắng?
Ngươi thắng là có ý gì? Chẳng lẽ Vân Lạc Phong từ bỏ không muốn ra giá tranh giành nữa?
Nếu vậy, không phải kết quả chờ đợi hắn sẽ là....
Nghĩ đến cái hậu quả nghiêm trọng kia, sắc mặt Đường Lâm liền trở nên thập phần khó coi, hai nắm tay bất giác siết chặt lại: "Vân Lạc Phong! Mẹ kiếp nhà ngươi! Ngươi dám chơi ta!"
Cho đến tận lúc này, Đường Lâm mới bừng tỉnh mà hiểu ra rằng, từ đầu đến cuối, Vân Lạc Phong vốn không hề có ý định muốn tranh giành gì với hắn ta cả, cô ta chỉ là đang gài bẫy chơi hắn mà thôi!
Buồn cười là mới một giây trước đó, hắn còn đang âm thầm cười lạnh trong lòng rằng đã cắt được trên người của Vân Lạc Phong một miếng thịt, ai ngờ rằng kẻ luôn tưởng là người giăng bẫy, lại trở thành người rơi vào bẫy của con mồi của mình.
"Trước đó là đã nói rồi! Ta đối với quyển thư tịch kia không hề có hứng thú. Là do ngươi một hai không chịu tin mà thôi!" Vân Lạc Phong cười khẽ một tiếng: "huống chi, nếu ta muốn đốt, thì một trăm ngàn vạn ngân phiếu cũng đủ cho ta đốt rất lâu rồi, thư tịch kia có thể đốt lâu hơn sao? Nhưng ngươi đúng là quá ngu xuẩn, đạo lý đơn giản như vậy mà cũng không biết!"
Đường Lâm bị chọc tức tới mức cả người run rẩy không thôi, hắn thật sự là không nói được nên lời.
Khó trách....
Khó trách trước khi đi các chủ lại liên tục căn dặn, không được giao tranh chính diện với Vân Lạc Phong. Thì ra không phải vì các chủ kiêng kị Hội Đấu Giá Thịnh Thiên, mà là kiêng kị sự gian xảo như hồ ly của nữ nhân này.
Bất luận là ai, một khi giao tranh cùng nữ nhân này thì người chịu thiệt chắc chắn không phải là ả ta!
Lúc này, Vân Lạc Phong lại không có để ý đến Đường Lâm, bởi vì cô đang bận dạy dỗ đồ đệ nhà mình: "tiểu Bạch, con phải nhớ kỹ, khi làm những chuyện hố người này thì phải quan sát hơi thở của đối phương. Giống như thời điểm mà hắn đấu giá với sư phụ lúc đầu, sư phụ nhận thấy hơi thở của hắn rất gấp gáp nóng vội, vì vậy, sư phụ kết luận rằng hắn sẽ tiếp tục kêu giá, sau đó hơi thở của hắn đột ngột vững vàng, sư phụ liền biết hắn đã quyết định từ bỏ thư tịch của Tuyệt Thiên, cho nên sư phụ không ra giá nữa!"
Loại chuyện hố người này trước giờ muốn thành công đều không thể nhờ vào vậy khí! Nếu chỉ biết trông cậy vào may mắn, e là chưa kịp hố người thì bản thân mình đã lọt hố không biết bao nhiêu lần.
Lâm Nhược Bạch lĩnh ngộ lời dạy của sư phụ nhà mình, gật gật đầu: "sư phụ, đồ nhi biết rồi, con nhất định sẽ học tập theo người thật tốt, hố chết người không đền mạng!"
Nhìn cái bộ dáng như đang muốn ăn thịt người kia của Đường Lâm, Lâm Nhược Bạch cảm giác được một sự thống khoái mà từ trước tới giờ cô bé chưa từng có.
"Mặt khác..." Vân Lạc Phong cong cong khóe môi của mình: "ta muốn nhờ Hội Đấu Giá Thịnh Thiên tiến hành thẩm tra tài sản của Thiên Võ Các!"
Dựa theo những gì Vân Lạc Phong quan sát được, thì Thiên Võ Các rõ ràng là nhất định phải đoạt cho bằng được thư tịch của Tuyệt Thiên, trừ phi là bọn họ không đủ tiền, bằng không sẽ tuyệt đối không từ bỏ như thế!
Cho nên, lúc này Vân Lạc Phong mới đưa ra yêu cầu thẩm tra tài sản.
"Cô nương, vừa rồi Thiên Võ Các đã yêu cầu Hội Đấu Giá thẩm tra tài sản của cô nương thì tất nhiên bây giờ cô cũng có quyền yêu cầu thẩm tra tài sản của Thiên Võ Các, Hội Đấu Giá Thịnh Thiên trước giờ luôn luôn công bằng. Nếu hắn không giao ra được một trăm ba mươi ngàn vạn lượng, ta lập tức đã chặt một chân của hắn, đem hắn vĩnh viễn trục xuất ra khỏi thành Hoàng Tuyền!"
Đấu giá sư hơi hơi mỉm cười, quay sang nhìn Đường Lâm: "Đường Lâm công tử, không biết người có thể lấy ra một trăm ba mươi ngàn vạn lượng kia hay không?"
Sắc mặt Đường Lâm đại biến, theo bản năng đứng dậy khỏi chỗ ngồi, gương mặt hắn ta trắng bệch không còn một giọt máu: "ta sẽ lập tức trở về nói các chủ bán một ít vật quý để đổi lấy tiền mặt, xin thỉnh quý Hội có thể châm chước cho ta một ít thời gian!"
Đấu giá sư liền nhíu mày: "Hội Đấu Giá Thịnh Thiên trước giờ luôn xem trọng quy tắc, một khi bước vào Hội Đấu Giá thì phải mang đủ ngân lượng, chúng ta chưa bao giờ mở ra tiền lệ cho người khác thư thả thời gian, nếu ngươi không mang đủ tiền, vậy sao còn kêu giá lớn hơn tổng số tài sản trên người của ngươi?"
Đường Lâm nắm chặt hai nắm tay, trước đó hắn một lòng chỉ muốn chơi Vân Lạc Phong một vố, nên không có suy nghĩ nhiều như vậy!
"Ta nhất định sẽ giao đủ số một trăm ba mươi ngàn vạn lượng, hiện tại ta giao trước cho các người một trăm hai mươi ngàn vạn lượng làm tiền thế chấp, mười ngày sau, ta nhất định trả hết mười ngàn vạn lượng còn lại cho các người!"
Giọng nói của Đường Lâm lúc này dịu đi rất nhiều, trong ngữ khí còn mang theo cả sự khẩn cầu.
Chương 565: Hội Đấu Giá (8)Chương 566: Hội Đấu Giá (8) Reviewed by Phan Hiền on tháng 10 29, 2018 Rating: 5
Đăng nhận xét
All Rights Reserved by TÀI LIỆU MIỄN PHÍ © 2017
Edit bởi: Star Tuấn | Chia sẻ bởi: Blogspot VN

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.