Chương 567: Hội Đấu Giá (9) Chương 568: Hội Đấu Giá (9)

Chương 567: Hội Đấu Giá (9)

Edit: Sahara
"Thật ngại quá!" ngữ khí của đấu giá sư cũng bắt đầu trở nên lạnh nhạt: "chuyện này ta không có cách nào đồng ý với ngươi được! Hiện tại ta chỉ có thể cho ngươi hai sự lựa chọn, một là lấy ra một trăm ba mươi ngàn vạn lượng, hai là tự chặt một chân rồi mau chóng cút khỏi thành Hoàng Tuyền!"
Trong mắt Đường Lâm dâng lên sự hoảng sợ, hai chân không ngừng lùi về sau, chiếc ghế đặt gần hắn không cẩn thận bị hắn làm ngã xuống đất kêu lên một tiếng rầm thật lớn.
"Các người thật sự không thể thông cảm một chút?"
Hắn cắn chặt môi, cố gắng ra sức khẩn cầu.
Đấu giá sư nhíu mày, lời nói cũng dần dần trở nên mất kiên nhẫn.
"Người đâu! Lôi kẻ cố ý phá giá sinh sự này xuống dưới cho ta, chặt một chân rồi ném hắn ra khỏi thành Hoàng Tuyền!" Đấu giá sư nói với vẻ mặt vô cảm, lạnh giọng ra lệnh.
Tức thì, từ trong góc tối của sảnh đường bỗng nhiên xuất hiện hai vị lão giả mặc trường bào màu xám, bọn họ không nói một lời nào liền lôi Đường Lâm nhắm thẳng hướng ngoài cửa lớn của Hội Đấu Giá mà đi.
Đường Lâm bị hai vị cao thủ của Hội Đấu Giá lôi đi nhưng vẫn cố nói vọng lại: "Vân Lạc Phong, ngươi là một nữ nhân ngoan độc, hôm nay ngươi hãm hại ta như thế thì sau này ngươi cũng sẽ không có được kết cục gì tốt. Aaaaa!"
Một tiếng hét thảm thiết chợt vang lên, vang vọng khắp toàn bộ sảnh đường Hội Đấu Giá, làm tất cả mọi người đang có mặt đều sởn gai óc. Ánh mắt nhìn về phía Vân Lạc Phong cũng bất giác mang theo một tia khiếp sợ.
"Nếu kẻ cố ý phá giá gây rối đã bị xử lý, vậy quyển thư tịch của Tuyệt Thiên này xin phép được bắt đầu đấu giá lại một lần nữa!" Đấu giá sư ho khan một tiếng lấy giọng, một lần nữa cất tiếng nói sang sảng vang khắp toàn bộ sảnh đường.
Mọi người vốn dĩ cho rằng bản thân mình đã vô duyên cùng quyển thư tịch kia, sau khi nghe xong lời này thì liền sôi nổi chuẩn bị tiếp tục đấu giá.
Trong gian phòng ghế lô ở tầng hai, Trầm Ngọc Khanh đối với một màn vừa rồi vẫn giữ nguyên thái độ thờ ơ lạnh nhạt, chưa từng có ý muốn xen vào.
Nữ tử kiều diễm trầm ngâm hết nửa ngày, rốt cuộc cũng mở miệng hỏi: "gia chủ, không phải ngài muốn mua quyển thư tịch kia tặng cho Vân Lạc Phong sao?"
Tại sao bây giờ lại không có hành động gì cả?
Trầm Ngọc Khanh nhàn nhạt nở nụ cười: "bởi vì ta phát hiện, nha đầu kia đối với quyển thư tịch của Tuyệt Thiên thật sự không hề có chút hứng thú. Muốn có được hảo cảm của cô ấy, ta chỉ có thể dụng tâm nghĩ ra cách khác!"
Nữ tử kiều diễm nhìn thấy Trầm Ngọc Khanh để tâm đến Vân Lạc Phong như thế, trong lòng lại một lần nữa nổi lên ghen tị, chẳng qua cô ta che giấu nội tâm của mình rất tốt, khuôn mặt kiều diễm mỹ lệ vẫn giữ vững thần thái cao ngạo lạnh lùng như cũ.
"Đi thôi! Hội Đấu Giá cũng chẳng còn gì đáng xem nữa, còn không bằng trở về đánh đàn!"
Trầm Ngọc Khanh đứng dậy, vuốt phẳng lại bộ trường bào màu trăng non trên người, tư thái vẫn ưu nhã như cũ, từ từ rời khỏi Hội Đấu Giá Thịnh Thiên.
____
Sảnh đường Hội Đấu Giá.
Vân Lạc Phong dường như nhận ra cái gì đó, liền liếc mắt nhìn lên lầu hai, trong một thoáng, cô hình như trông thấy được một mái tóc bạc trắng.
"Sư phụ, người sao vậy?" Lâm Nhược Bạch nhận ra sự khác thường, liền quay sang nhìn Vân Lạc Phong, tò mò hỏi.
"Không có gì!"
Vân Lạc Phong lắc lắc đầu, trầm giọng hỏi: "trên lầu hai là dành cho người có thân phận thế nào lui tới?"
Nghe vậy, một người bang chúng trong Bắc Đẩu Bang đi theo bên cạnh Vân Lạc Phong liền lên tiếng trả lời: "lâu hai có tổng cộng ba gian phòng ghế lô, là nơi đặc biệt chỉ có người của ba thế lực đứng đầu ở thành Hoàng Tuyền mới có thể lui tới!"
"Gian phòng đầu tiên bên phải là dành cho thế lực nào?"
"Là Trầm gia!"
Trầm gia?
Vân Lạc Phong hơi nhíu mày một chút, người tóc trắng vừa mới rời khỏi kia... rất cường đại.
Còn việc cường đại đến mức nào thì Vân Lạc Phong cô chưa nhìn ra được.
"Thành Hoàng Tuyền này đúng là một nơi ngọa hổ tàng long!"
Rất lâu sau Vân Lạc Phong mới thốt ra một câu than nhẹ.
Nếu muốn đứng vững gót chân trên phiếm đại lục này, thì xem ra con đường cố gắng trở nên cường đại của Vân Lạc Phong cô vẫn còn rất dài.
"Một trăm hai mươi ngàn vạn, còn ai ra cao hơn nữa hay không? Một trăm hai mươi ngàn vạn lượng lần một! Một trăm hai mươi ngàn vạn lượng lần hai! Một trăm hai mươi ngàn vạn lượng lần ba! Được! Thành giao!"
Nam tử đấu giá sư gõ búa thật mạnh xuống mặt bàn kết thúc đấu giá, sau đó mỉm cười mà nói: "cuộc đấu giá hôm nay đã kết thúc viên mãn, các vị, bây giờ mọi người có thể ra về! Những vị nào mua được vật phẩm thì xin lưu lại một lát, người của Hội Đấu Giá sẽ mang vật phẩm đấu giá được đưa tận tay cho các vị!"
Chương 568: Hội Đấu Giá (10)

Edit: Sahara
Hiệu suất làm việc của Hội Đấu Giá đúng là rất mau, không mất bao lâu thì đã có thị nữ mang vật phẩm đấu giá đến. Mà hạt giống của Vân Lạc Phong mua được lại còn là do Đường Lâm kia trả tiền.
"Đi thôi!" Vân Lạc Phong đứng dậy, đi thẳng ra ngoài: "chúng ta cũng cần phải về chuẩn bị cho trận chiến với Thiên Võ Các sắp tới!"
Trận chiến với Thiên Võ Các là tuyệt không thể tránh!
Cho dù không có sự tồn tại của Thiên Ngọc thì Vân Lạc Phong cũng vẫn sẽ nhắm vào Thiên Võ Các. Bởi vì mục đích của cô là phải làm cho Bắc Đẩu Bang tiến vào mười hạng đầu của thành Hoàng Tuyền, để lấy được cơ hội tiến vào Bỉ Ngạn Sơn.
Tuy nhiên, Vân Lạc Phong lại không biết, bởi vì việc làm của cô tại Hội Đấu Giá ngày hôm nay mà ở Thiên Võ Các lại nhấc lên một hồi phong ba!
______
Rầm!
Đường Nhiên đánh mạnh một chưởng lên mặt bàn, gương mặt già nua tức giận đến xanh mét một mảnh, thần sắc vô cùng dữ tợn: "giỏi cho một Vân Lạc Phong! đầu tiên là chặt hết một tay của Thiên Ngọc! Kế tiếp lại hại Đường Lâm mất một chân! Thù này một ngày không báo, ta thề tuyệt đối không bỏ qua!"
Đường Nhiên đang nói thì bỗng nghe thấy từ bên ngoài truyền tới một tiếng cười lạnh lùng, làm tâm trạng Đường Nhiên ngay tức khắc liền bình tĩnh trở lại.
"Đường Nhiên, không biết là đã xảy ra chuyện gì mà lại làm cho ngươi tức giận đến như vậy?"
Đường Nhiên trông thấy lão giả nghênh bước mà tới, sắc mặt bình tĩnh lại hơn rất nhiều, liền vội vàng tiến lên nghênh đón: "Trầm Điền đại nhân, kỳ thực thì cũng không có chuyện gì, chỉ là một con nha đầu có mắt không tròng dám to gan trêu chọc đến Thiên Võ Các mà thôi!"
"À!" nghe vậy, Trầm Điền cũng không hỏi nhiều hơn làm gì nữa, ông ta khẽ mỉm cười, cất giọng nhàn nhạt hỏi: "Đường Duyệt đâu? Lần này ta tới là muốn gặp nha đầu này, không biết có thể gọi Đường Duyệt ra đây gặp ta không?"
"Cái này...."
Đường Nhiên tỏ vẻ hơi do dự, bộ dáng muốn nói rồi lại thôi!
Trông thấy vẻ mặt này của Đường Nhiên, con ngươi của Trầm Điền liền tối xuống vài phần: "sao hả? Ngươi không muốn ta thu Đường Duyệt làm đồ đệ?"
Thiên phú y thuật của con nha đầu Đường Duyệt kia xem như cũng không tệ, mà bản thân Trầm Điền chỉ cần nhìn thấy người có một chút thiên phú về y học thì tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Cho nên, đồ đệ của ông ta cho đến thời điểm hiện tại cũng đã có hơn trăm người rồi!
"Không, không, không!" Đường Nhiên vội vã giải thích cho bản thân: "là đứa cháu ngoại của ta, hiện giờ đang lưu lại Thiên Võ Các của ta, nhưng ta lại không có bảo vệ tốt cho nó, khiến nó bị người ta chặt mất một cánh tay, hiện tại Duyệt nhi đang ở đó chăm sóc cho nó!"
Bởi vì Trầm Điền không có tham gia Hội Đấu Giá, mà Hội Đấu Giá cũng chỉ vừa kết thúc, cho nên ông ta không biết những chuyện đã xảy ra trong Hội Đấu Giá ngày hôm nay.
"Thiên Võ Các của ngươi tốt xấu gì cũng xếp vào hạng thứ mười ở thành Hoàng Tuyền này, vậy thì có kẻ nào lại to gan lớn mật đến nỗi dám đả thương cả cháu của ngươi?" tuy Trầm Điền đang nói lời hỏi thăm, nhưng ngữ khí của ông ta lại khá bình thản, còn có một chút lạnh nhạt.
Đường Nhiên nghe hỏi thì làm ra vẻ cười khổ: "là bang chủ tân nhiệm của Bắc Đẩu Bang, Vân Lạc Phong! Vân Lạc Phong đầu tiên là cưỡng ép con gái nhà lành, muốn ép buộc tộc nhân của cháu ngoại ta gả cho thị vệ của ả, kết quả là gia tộc của cháu ngoại ta phản đối, cũng chỉ vì vậy mà ả đã tiêu diệt toàn bộ trên dưới gia tộc của cháu ngoại ta!"
Cá lớn nuốt cá bé, mạnh được yếu thua! Đây vốn là chân lý sinh tồn trên phiếm đại lục này, cho nên, dù nghe được một gia tộc bị diệt thì sắc mặt của Trầm Điền cũng không có bao nhiêu biến hóa.
Ai kêu thực lực của đám người đó không bằng được người tên Vân Lạc Phong kia? Chết cũng không có gì oan!
Đường Nhiên cũng biết tính cách của Trầm Điền như thế nào, cho nên ông ta dừng lại một chút rồi nói tiếp: "tuy nhiên, mấy ngày qua Vân Lạc Phong kia cũng đã tới thành Hoàng Tuyền này, hơn nữa còn lợi dụng sắc đẹp mà quyến rũ bang chủ Bắc Đẩu Bang Mộ Dung Bắc, làm cho Mộ Dung Bắc mê mẩn tâm thần đem cả Bắc Đẩu Bang tặng cho ả ta. Mà Duyệt nhi cũng chẳng qua là quá thẳng thắn, mới nói có hai câu thì ả đã ra lệnh cho đồ đệ của mình động thủ với Duyệt nhi.... "
Lúc ấy, Lâm Nhược Bạch xác thực là có động thủ với Đường Duyệt, chỉ là không phải do Vân Lạc Phong ra lệnh mà thôi! Tuy nhiên, bất luận thế nào thì Lâm Nhược Bạch động thủ với Đường Duyệt cũng là sự thật, cho nên Đường Nhiên mới dám điên đảo thị phi trước mặt Trầm Điền như thế.
Chương 567: Hội Đấu Giá (9) Chương 568: Hội Đấu Giá (9) Reviewed by Phan Hiền on tháng 10 29, 2018 Rating: 5
Đăng nhận xét
All Rights Reserved by TÀI LIỆU MIỄN PHÍ © 2017
Edit bởi: Star Tuấn | Chia sẻ bởi: Blogspot VN

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.