Chương 569: Mèo khen mèo dài đuôi

Chương 569: Mèo khen mèo dài đuôi

Edit: Sahara
"Cháu ngoại ta chính là vì cứu Duyệt nhi cho nên mới bị chặt đứt một tay!" Đường Nhiên căm giận nói.
Ngay từ đầu, đối với chuyện Thiên gia bị diệt tộc, Trầm Điền cũng không có cảm giác gì cả, suy cho cùng thì ở nơi này nắm đấm chính là vương quyền! Mà quan trọng nhất là, chuyện này không có xảy ra trên người của ông ta!
Nhưng khi nghe nói Vân Lạc Phong ra tay với Đường Duyệt thì hai mày ông ta liền nhíu lại.
Đường Duyệt là đồ đệ ông ta sắp thu nhận, sao có thể để cho người ta tùy tiện ức hiếp, như thế có khác nào là đánh vào mặt của ông ta đâu?
Đường Nhiên thấy gương mặt Trầm Điền đã có chút đen lại, ánh mắt ông ta liền lóe lên rồi nói tiếp: "Trầm Điền đại nhân, ta còn nghe nói được một chuyện, chính là Vân Lạc Phong kia muốn ỷ vào sắc đẹp của mình mà quyến rũ Trầm gia chủ! Ả ta cho rằng trên đời này không có người nào xứng đôi với Trầm gia chủ hơn ả ta cả!"
"Hừ!" Trầm Điền hừ lạnh một tiếng, quét ánh mắt lạnh nhạt về phía Đường Nhiên: "những lời này của ngươi nói có phải sự thật hay không?"
"Ta xin thề, từng câu từng chữ ta nói đều là sự thật!" Đường Nhiên giơ ba ngón tay lên trời: "nếu ta có nửa lời gian dối thì xin cứ cho thiên lôi giáng búa đánh chết! Huống hồ, ta làm sao mà có can đảm dám lừa gạt Trầm Điền đại nhân ngài đây!"
Lúc nói câu cuối cùng, Đường Nhiên tươi cười đầy nịnh nọt, chỉ thiếu một nước tiến lên liếm lấy gót giày của Trầm Điền mà thôi.
"Nếu những lời ngươi nói là sự thật vậy thì nữ nhân kia đúng là đã quá xem trọng bản thân rồi! Gia chủ nhà ta cao quý đến bậc nào, há là loại người như cô ta có thể mơ tưởng tới hay sao? Hơn nữa...." Trầm Điền dừng lại một chút, cười lạnh rồi nói tiếp: "gia chủ từ trước đến nay có thói quen thích sạch sẽ, một nữ nhân vì chút vinh hoa phú quý mà bán mình, thì cũng ghê tởm giống như ruồi bọ mà thôi! Ngài ấy sẽ không thèm liếc nhìn dù chỉ là một cái!"
Mấy năm qua, gia chủ luôn đem những nữ nhân ái mộ mình cự tuyệt ngoài cửa, còn không phải là bởi vì ghét bỏ thứ son phấn trên người bọn họ quá dung tục mà nồng nặc hay sao?
Đối với loại người luôn có thói quen ở sạch như gia chủ bọn họ mà nói, đây chính là một sự tra tấn!
"Trầm Điền đại nhân nói rất phải! Vân Lạc Phong kia đúng thật là ghê tởm y như ruồi bọ! Ta còn nghe nói, trước kia cô ta cũng từng có qua không ít nam nhân, loại nữ nhân không biết xấu hổ như vậy, sao có thể so sánh với Duyệt nhi thuần khiết nhà ta, Trầm Điền đại nhân, ngài thấy ta nói vậy có đúng không?"
Trầm Điền tựa như đã nhận ra ý nghĩ trong lòng của Đường Nhiên, không khỏi nhíu mày lại: "gia chủ không thích có nữ nhân tới gần ngài ấy, cho nên, ngươi đừng có nhồi nhét cho Đường Duyệt cái tư tưởng này, nếu như chọc cho gia chủ nổi giận, ta cũng không cứu được nha đầu đó! Bất quá, ta có thể nhắc nhở ngươi một câu, gia chủ không thích những nữ nhân trang điểm son phấn quá nồng nặc!"
"Đa tạ Trầm Điền đại nhân nhắc nhở, ta nhất định sẽ bảo Duyệt nhi chú ý chuyện này!" đáy mắt Đường Nhiên chợt lóe lên một tia sáng: "hơn nữa, Duyệt nhi nhà ta làm sao lại giống hạng nữ nhân như Vân Lạc Phong kia được! Loại người như Vân Lạc Phong, bất kể là ai cũng có thể bò lên giường được! Còn Duyệt nhi thì rất chung tình, bất luận là bần cùng hay phú quý, chỉ cần con bé phải lòng thì tuyệt đối sẽ không ghét bỏ chê bai, cho nên mới nói, loại người thuần khiết như Duyệt nhi nhà ta trên đời này chẳng còn được mấy người!"
Vì muốn leo lên được trên con thuyền Trầm gia này mà Đường Nhiên cố hết sức mèo khen mèo dài đuôi, hơn nữa, trong lời nói còn không ngừng hạ nhục Vân Lạc Phong.
Chỉ cần khiến cho Trầm Điền có ấn tượng xấu với Vân Lạc Phong thì cả đời này của cô ta cũng đừng hòng bước vào Trầm gia nửa bước.
Trầm Điền khẽ gật đầu: "đứa nhỏ Đường Duyệt này ngoại trừ tính tình bên ngoài có kém một chút, những phương diện khác đúng là không tệ! Nếu gia chủ có thể tiếp nhận nha đầu này thì tất nhiên là không còn gì tốt hơn! Nhưng về chuyện này thì ta không thể giúp gì được, còn phải nhờ vào sự nỗ lực của nha đầu Đường Duyệt!"
"Có một câu này của Trầm Điền đại nhân là đã đủ rồi!"
Trong lòng Đường Nhiên vô cùng vui vẻ, nét mặt cũng lộ ra nụ cười tươi đầy đắc ý, ngay cả những thiệt hại mà Thiên Võ Các đã phải chịu trong ngày hôm nay ông ta cũng vứt hết ra sau đầu.
Chương 570: Đường Duyệt kiêu ngạo (1)

Edit: Sahara
"Đi thôi, mang ta đi gặp Đường Duyệt! Nếu có thể thì hôm nay ta sẽ nhận nha đầu kia làm đồ đệ luôn thể!"
Trầm Điền trầm ngâm hơn nửa ngày rồi mới nói.
"Trầm Điền đại nhân, mời đi bên này!"
Nụ cười trên mặt Đường Nhiên càng tăng thêm phần nịnh nọt, ông ta làm một tư thế mời với Trầm Điền rồi đi trước dẫn đường.
Bên trong nội sảnh yên tĩnh, Đường Duyệt đang lo lắng ngồi trước giường, nhìn gương mặt Thiên Ngọc lúc này không có một chút huyết sắc nào mà đáy mắt không ngừng hiện lên vẻ áy náy.
"Biểu ca, thật xin lỗi, nếu không phải vì ta, huynh cũng sẽ không bị thương!"
Đường Duyệt khẽ mấp máy môi mỏng: "huynh yên tâm, muội nhất định sẽ báo thù cho biểu ca, hơn nữa, còn phải lấy cánh tay của Vân Lạc Phong nối lại tay cho huynh."
Thiên Ngọc nằm trên giường dường như là nghe được lời của Đường Duyệt nói, chân mày khẽ động, nhưng rất nhanh thì đã biến mất, hai mắt vẫn nhắm nghiền như cũ, thần sắc trên mặt vô cùng thống khổ.
"Duyệt nhi!"
Đột nhiên, một giọng nói già nua từ bên ngoài phòng truyền đến: "Trầm Điền đại nhân đích thân đến đây nhận con làm đồ đệ, còn không mau ra đây ra mắt Trầm Điền đại nhân!"
Trong lòng Đường Duyệt bỗng thấy kích động vô cùng, lập tức đứng dậy, đúng lúc này, Đường Nhiên cũng đã dẫn Trầm Điền đi vào.
Nhìn thấy Trầm Điền bước vào phòng, Đường Duyệt đoan trang thi lễ, khẽ gọi một tiếng: "Trầm Điền đại nhân!"
"Nha đầu ngốc này, còn gọi đại nhân cái gì? Mau mau bái kiến sư phụ!" Đường Nhiên ra hiệu cho Đường Duyệt bằng một ánh mắt, ngữ khí lại rất ôn hòa.
Đường Duyệt cố gắng đè xuống sự phấn khởi trong lòng, dịu dàng bước từng bước đến gần trước mặt Trầm Điền, sau đó hơi cúi người tôn kính thi lễ: "đồ nhi bái kiến sư phụ!"
"Ha ha!" Trầm Điền sang sảng cười to hai tiếng: "không tệ! Đúng là một hạt giống không tệ! Duyệt nhi, về sau con có nguyện ý theo ta học tập y thuật hay không?"
Đáy mắt Đường Duyệt lóe lên ý cười: "sư phụ đồng ý thu nhận đồ nhi làm đồ đệ, đó là vinh hạnh của đồ nhi, đồ nhi sao có thể không biết tốt xấu mà cự tuyệt."
Tuy nói Đường Duyệt là người kiêu căng tùy hứng, nhưng đồng thời cô ta cũng xem như là biết chọn người mà nói chuyện, ở trước mặt người của Trầm gia, Đường Duyệt luôn cố gắng thể hiện ra mặt tốt đẹp nhất của mình.
Quả nhiên, lời nói lấy lòng này của Đường Duyệt làm cho tâm trạng của Trầm Điền vô cùng vui vẻ, ý cười trên mặt cũng nhiều hơn vài phần.
"Duyệt nhi, ta nghe nói con muốn trở thành đương gia chủ mẫu của Trầm gia phải không?"
Đường Duyệt bất giác sửng sốt, theo bản năng mà nhìn về phía Đường Nhiên.
Lúc này, Đường Nhiên cũng đang nhíu mày, dường như ông ta không hề nghĩ tới chuyện Trầm Điền sẽ hỏi thẳng vấn đề này với Đường Duyệt, ông ta lo lắng Đường Duyệt sẽ trả lời sai, ánh mắt liền dâng lên sự nôn nóng.
"Sư phụ!" Đường Duyệt ổn định lại tinh thần, ánh mắt lần nữa chuyển hướng về phía Trầm Điền: "con cũng không nghĩ là sẽ trở thành thê tử của Trầm gia chủ!"
Cô ta dừng lại một chút rồi nói tiếp: "người con thích là Trầm Ngọc Khanh! Không hơn!"
Ý chính là, người mà Đường Duyệt cô ta thích là Trầm Ngọc Khanh, không phải thân phận Trầm gia chủ của hắn.
Suy cho cùng thì từ nhỏ Đường Duyệt đã lớn lên ở một nơi như Thiên Võ Các này, làm sao lại có thể là một người ngu dốt? Cô ta đương nhiên là biết phải nói như thế nào thì mới có lợi cho mình nhất!
Trên thực tế, nếu Trầm Ngọc Khanh không phải gia chủ của Trầm gia, Đường Duyệt sao có thể muốn gả cho hắn ta? Một nam nhân cho dù có diện mạo đẹp thế nào đi chăng nữa nhưng lại chẳng có chút quyền thế nào thì làm sao có thể xứng với cô ta?
"Ha ha!"
Đối với lời nói của Đường Duyệt, Trầm Điền ngược lại lại tin đó là thật, ông ta cười sảng khoái, cho thấy rõ là tâm trạng đang rất tốt!
"Duyệt nhi quả thật là không giống với những nữ nhân lẵng lơ đê tiện ngoài kia! Cũng chỉ có con mới không quan tâm đến thân phận của gia chủ, một lòng một dạ mà yêu chính con người của ngài ấy! Nếu con có thể giữ vững được mảnh chân tâm này, ta tin tưởng không cần bao nhiêu thời gian, gia chủ nhất định sẽ bị con làm cho cảm động!"
Trầm Điền cười không khép được miệng, trong lòng lại thầm suy nghĩ, nếu đồ đệ ông ta có thể trở thành đương gia chủ mẫu của Trầm gia, đối với ông ta mà nói cũng có chỗ tốt rất lớn.
Cho nên, đối diện với phần tâm tư đã quá rõ ràng của Đường Duyệt, Trầm Điền chẳng những không có khuyên răn ngăn cản mà còn quạt gió thêm củi.
Chương 569: Mèo khen mèo dài đuôi Reviewed by Phan Hiền on tháng 10 29, 2018 Rating: 5
Đăng nhận xét
All Rights Reserved by TÀI LIỆU MIỄN PHÍ © 2017
Edit bởi: Star Tuấn | Chia sẻ bởi: Blogspot VN

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.