Chương 571: Đường Duyệt kiêu ngạo (2)Chương 572: Đường Duyệt kiêu ngạo (2)

Chương 571: Đường Duyệt kiêu ngạo (2)

Edit: Sahara
"Duyệt nhi, uất ức mà con chịu, vừa rồi ta đã có nghe gia gia con nói qua!" Trầm Điền khẽ cười nói: "nếu có chỗ nào cần đến sư phụ thì con cứ nói đừng ngại, chỉ cần giúp được, sư phụ nhất định sẽ giúp cho con!"
"Đa tạ sư phụ!" khóe môi Đường Duyệt gợi lên một nụ cười đắc ý: "chuyện này Thiên Võ Các của con có thể tự mình giải quyết! Nhưng mà, đúng là có một việc đồ nhi muốn thỉnh cầu sư phụ giúp cho, nếu như Vân Lạc Phong có ý đồ vọng tưởng muốn quyến rũ Trầm gia chủ thì mong sư phụ có thể ra tay ngăn chặn ả ta lại!"
"Chuyện này thì ta cũng không có cách nào để xen vào!" Trầm Điền nhìn Đường Duyệt, nói: "tích cách của gia chủ là như vậy, không thích ai xen vào hay đưa ra quyết định thay cho ngài ấy!"
Đường Duyệt cười khẽ: "sư phụ, người hiểu lầm ý của đồ nhi rồi! Đồ nhi là đang lo lắng Trầm gia chủ bị Vân Lạc Phong lừa gạt mà thôi! Nữ nhân kia bản chất vô cùng gian xảo nhưng lại cứ thích giả vờ đơn thuần, hơn nữa cô ta lại rất thích chơi trò thả rồi bắt lại, con hy vọng sư phụ có thể ở thời điểm nữ nhân kia giở trò quyến rũ gia chủ đem hành vi xấu xa ác độc của ả nói ra, với tính cách của Trầm gia chủ thì ngài ấy quyết sẽ không chọn một nữ nhân có lòng dạ sâu độc như thế làm thê tử!"
"Duyệt nhi, chuyện này thì con có thể yên tâm, ta cũng tuyệt đối không cho phép một nữ nhân không trong sạch lên làm đương gia chủ mẫu của Trầm gia!" trong mắt Trầm Điền bất chợt lóe lên một tia tàn nhẫn: "nếu nữ nhân kia thật sự dám cả gan quyến rũ gia chủ, ta nhất định sẽ vạch trần nhân phẩm bại hoại của ả ta, nếu như vậy mà gia chủ vẫn muốn lựa chọn ả ta, ta đây cũng chỉ có thể âm thầm xuống tay với nữ nhân kia!"
Có sự đảm bảo của Trầm Điền, ý cười trong mắt Đường Duyệt càng thêm nồng đậm, trên mặt lại toát đầy vẻ kiêu ngạo tự đắc.
Vân Lạc Phong, một nữ nhân bẩn thỉu không trong sạch như ngươi lấy gì để so sánh được với Đường Duyệt ta? Những gì mà trước đó Thiên Võ Các của ta chịu thiệt trong tay ngươi, sau này ta sẽ trả lại cho ngươi cả vốn lẫn lời.
"Hiện tại cũng không còn sớm nữa, ta phải trở về Trầm gia trước. Duyệt nhi, nếu có vấn đề gì không hiểu, con cứ đến Trầm gia tìm ta!"
Trầm Điền hơi hơi mỉm cười, nói.
"Dạ, sư phụ!"
Trong lòng Đường Duyệt vô cùng vui vẻ, cô ta biết, sư phụ là đang tạo một con đường thuận lợi cho mình, mục đích chính là để cô ta có thể tiếp cận với Trầm Ngọc Khanh.
Chỉ cần có thể thuận lợi tiến vào Trầm gia, còn lo không thể gặp được nam nhân như trích tiên kia hay sao?
Trầm Điền hài lòng gật đầu, vỗ vỗ bả vai Đường Duyệt, lời nói mang theo chút ý tứ sâu xa: "Duyệt nhi, ta chờ tin tức tốt của con, ngày mai con đến Trầm gia một chuyến gặp ta, ta sẽ đem những gì mà gia chủ thích và không thích nói cho con biết, để trách con vô tình phạm phải sai lầm mà ngài ấy không thể tha thứ!"
Đường Duyệt nghiêm túc gật đầu, một khi có sự trợ giúp của sư phụ, cô ta hoàn toàn tin chắc nhất định có thể nắm được Trầm Ngọc Khanh trong tay!
____
Bắc Đẩu Bang.
Mộ Dung Bắc bế quan tu luyện trong mật thất yên tĩnh, hắn ta đang nhắm mắt dưỡng thần, đột nhiên có một đám người trong bang không thèm gõ cửa đã xông vào, vừa mở miệng liền liên tục chất vấn.
"Bang chủ, Bắc Đẩu Bang chúng ta trong suốt bao nhiêu năm qua cực cực khổ khổ mới tích góp được sáu ngàn vạn lượng bạc dễ dàng lắm sao? Sao người lại giao hết tài sản của Bắc Đẩu Bang cho nữ nhân kia chứ?"
"Đúng vậy, người để nữ nhân kia làm bang chủ còn chưa tính, vậy mà còn đem hết tất cả của cải trong bang cho nữ nhân kia! Sản nghiệp của Bắc Đẩu Bang trước đó đều bị những thế lực khác chiếm đi hết phần lớn, tiền tài cũng mất đi khá nhiều, hiện giờ cũng chỉ còn lại có sáu ngàn vạn lượng, sao người còn đem giao hết cho nữ nhân kia?"
Đối mặt với sự chất vấn liên tục không ngừng nghỉ của đám người trước mặt, Mộ Dung Bắc hoàn toàn không hiểu gì cả, hiển nhiên là một chút cũng không biết bọn họ đang nói cái gì.
"Lời này của các ngươi là có ý gì?"
Cái gì gọi là hắn đem hết của cải cho Vân Lạc Phong?
"Bang chủ, người đừng gạt ta, hôm nay ở Hội Đấu Giá, nữ nhân kia một lần lấy ra sáu ngàn vạn lượng bạc, nếu không phải người cho cô ta thì cô ta làm sao có thể có nhiều tiền như vậy được chứ?"
Chương 572: Chất vấn

Edit: Sahara
"Hơn nữa, bang chủ, người có biết nữ nhân kia muốn mua cái gì không? Cô ta cư nhiên mua một hạt giống khô héo về! Một hạt giống khô héo không thể nẩy mầm thì mua về có ích gì chứ? Nữ nhân kia lại dám dùng toàn bộ tiền của Bắc Đẩu Bang chúng ta mà đi mua một thứ vô dụng về. Nếu như không nhờ có đám ngu ngốc Thiên Võ Các kia, thì hiện tại người của Bắc Đẩu Bang chúng ta đều trở thành những kẻ không một xu dính túi!"
Càng nói, đám người này càng thêm phẫn nộ.
Trước đó, tất cả bọn họ không một ai ủng hộ việc Mộ Dung Bắc giao Bắc Đẩu Bang cho một nữ nhân xa lạ, nhưng lại không dám nói gì cả, ai mà ngờ, nữ nhân kia lại là một kẻ phá của. Thật sự không phải tiền do cô ta vất vả kiếm ra thì không đau lòng mà!
Mộ Dung Bắc thì vẫn cứ như người đang lọt vào trong sương mù, mơ hồ mà hỏi: "từ từ, từ từ đã! Vân Lạc.... Bang chủ đương nhiệm mua một hạt giống khô héo ở Hội Đấu Giá thì có liên quan gì đến ta?"
"Bang chủ, tới thời điểm này rồi mà người còn muốn bao che cho nữ nhân kia hay sao?"
Bọn họ thật sự không hiểu, rốt cuộc thì Vân Lạc Phong kia có mị lực thế nào mà có thể khiến cho bang chủ của bọn họ mê muội đến thần trí bất minh như thế này.
Mộ Dung Bắc nhíu nhíu mày: "bây giờ ta đã không còn là bang chủ của các người nữa rồi, các người nên gọi ta là phó bang chủ mới đúng! Mặt khác, bạc trong tay bang chủ không phải là do ta cho cô ấy, mà là của chính cô ấy!"
"Bang chủ!"
Mọi người ở đây còn muốn nói gì đó, nhưng lại thấy Mộ Dung Bắc đột ngột đứng dậy rồi im lặng đi đến bên một vách tường, sau đó hắn nhẹ nhàng xoay một đầu rồng được điêu khắc ở phía trước bức tường kia.
Tức thì, bức tường vốn bằng phẳng đột nhiên xuất hiện một ngăn tối, Mộ Dung Bắc đưa tay vào lấy ra một cái hộp gỗ từ trong ngăn tối kia, tiếp theo liền mở hộp gỗ ra một cách cẩn thận.
"Tất cả ngân phiếu của Bắc Đẩu Bang đều ở đây! Các người không tin thì cứ tự mình tới xem!"
Cái gì?
Mọi người đầu tiên là sửng sốt kinh ngạc, sau đó liền ồ ạt tiến lên, sau khi nhìn thấy xấp ngân phiếu nằm yên trong hộp gỗ, thì khuôn mặt người nào người nấy đều cứng đờ lại.
Không lẽ bọn họ thật sự đã nghĩ oan cho Vân Lạc Phong?
Ngân phiếu trong tay cô ta không phải là lấy từ chỗ của bang chủ?
"Aiz..." Mộ Dung Bắc nhìn sắc mặt bọn họ thì thở dài một tiếng rồi lắc đầu cười khổ: "trước kia là do ta vì thể diện của bản thân nên mới không nói ra nguyên nhân thật sự mà Vân Lạc Phong tiếp nhận chức vị bang chủ Bắc Đẩu Bang! Hiện tại, chuyện cũng đã đến nước này rồi, ta không thể không nói cho các người biết. Sở dĩ ta đem Bắc Đẩu Bang giao lại cho Vân Lạc Phong là vì cô ta đã đánh bại ta!"
Lời Mộ Dung Bắc tựa như sét đánh giữa trời quang, làm cho tất cả mọi người ở đây đều ngây ngẩn cả người.
Vân Lạc Phong đánh bại bang chủ? Sao có thể? Bang chủ của bọn họ đường đường là một cường giả Thiên Linh Giả! Vân Lạc Phong lấy bản lĩnh ở đâu ra mà đánh bại bang chủ của bọn họ?
Nhưng bang chủ tuyệt đối sẽ không nói dối những chuyện thế này, chẳng lẽ việc này là sự thật sao?
"Chuyện này còn có huynh đệ của Bàng Phi biết! Ngày đó, hai người họ cũng có mặt!" khuôn mặt Mộ Dung Bắc đầy vẻ bất đắc dĩ: "ta đem sự thật mất mặt này nói ra, là muốn các người ngàn vạn lần đừng có đắc tội với Vân Lạc Phong! Hơn nữa, còn phải phục tùng cô ta một cách vô điều kiện! Hôm đó, chính miệng Vân Lạc Phong đã nói, nhất định sẽ làm cho Bắc Đẩu Bang chúng ta một lần nữa trở lại vị trí trước kia!"
Mọi người còn đang chìm trong sự khiếp sợ, sau khi nghe một câu cuối cùng này của Mộ Dung Bắc, ánh mắt không tự chủ được mà bắt đầu dâng lên một tia mong đợi.
Có trời mới biết, từ mấy năm trước, sau khi Bắc Đẩu Bang rơi xuống vị trí của hôm nay, bọn họ ở bên ngoài đã phải chịu biết bao nhiêu là sỉ nhục. Nếu Vân Lạc Phong có thể một lần nữa đưa họ trở lại vị trí trước kia, bọn họ nhất định một lòng một dạ trung thành, thuần phục cô ta!
Thành Hoàng Tuyền chính là thực tế như vậy, cường giả vi tôn! Chỉ có thể có thực lực thật sự thì mới nhận được sự tôn kính của người khác!
Trong lúc mọi người đang châu đầu ghé tai nhau bàn luận, thì từ ngoài mật thất bỗng vang lên giọng nói của Vân Lạc Phong.
"Các người đều tập trung hết ở chỗ này là vì chuyện gì thế?"
Giọng nói này đối với mọi người có mặt ở đây mà nói, đã quen thuộc tới cực điểm rồi.
Lúc nghe được tiếng của Vân Lạc Phong, trên mặt tất cả mọi người ở đây đều lộ ra vẻ xấu hổ, còn có một loại cảm giác bị người ta bắt quả tang tại trận.
"Chúng ta.... Chúng ta tới đây là để nghe phó bang chủ dạy dỗ!"
Chương 571: Đường Duyệt kiêu ngạo (2)Chương 572: Đường Duyệt kiêu ngạo (2) Reviewed by Phan Hiền on tháng 10 29, 2018 Rating: 5
Đăng nhận xét
All Rights Reserved by TÀI LIỆU MIỄN PHÍ © 2017
Edit bởi: Star Tuấn | Chia sẻ bởi: Blogspot VN

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.