Chương 573: Ta có thể chữa khỏi cho ngươi Chương 574

Chương 573: Ta có thể chữa khỏi cho ngươi

Edit: Sahara
"Phải phải phải, chúng ta tới là để nghe lời dạy dỗ của phó bang chủ!"
Mọi người đều cười đầy ngượng ngùng, ngay cả xưng hô đối với Mộ Dung Bắc cũng từ bang chủ trở thành phó bang chủ.
Nói thật, đối với sự thay đổi đột ngột của đám người này, nói Mộ Dung Bắc không cảm thấy có chút mất mát gì là nói dối! Tuy nhiên, so với việc để bọn họ đắc tội với Vân Lạc Phong thì việc này vẫn tốt hơn nhiều.
Huống hồ, bao nhiêu ngày qua, Mộ Dung Bắc hắn cũng đã nghĩ thông suốt rồi! Chỉ cần Bắc Đẩu Bang có thể trở lại vị trí cũ, thì dù bang chủ không phải là hắn thì có làm sao đâu kia chứ?
Không có gì quan trọng hơn việc các huynh đệ trong bang có được cuộc sống tốt hơn!
"Phải không?" Vân Lạc Phong quét ánh mắt như cười như không về phía đám người đang đứng chật cứng trong mật thất: "chẳng lẽ các người tới đây không phải là để cáo trạng ta sao?"
Vừa nghe câu hỏi này, sự xấu hổ trên mặt những người ở đây lại càng rõ ràng hơn.
"Sao có thể chứ? Lòng ngưỡng mộ sùng bái của chúng ta đối với bang chủ ngài như nước sông cuồn cuộn chảy mãi không dứt, sao có thể tới đây cáo trạng bang chủ ngài được?"
"Bang chủ, ngài nhất định là có gì đó hiểu lầm mà thôi, chúng ta sao lại có thể làm ra những chuyện bỉ ổi hạ lưu như thế được?"
Vân Lạc Phong cong cong khóe môi, cũng không thèm quan tâm xem lời nói của bọn họ là thật hay là giả, cô mỉm cười nói: "ta tìm Mộ Dung Bắc có việc, các ngươi lui xuống hết đi!"
"Dạ, bang chủ!"
Tất cả mọi người đều cúi người cung kính hành lễ, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất mà rời khỏi mật thất.
Không bao lâu sau, trong mật thất chỉ còn lại hai người Vân Lạc Phong và Mộ Dung Bắc.
Sắc mặt Mộ Dung Bắc có chút xấu hổ, ngượng ngùng hỏi: "không biết bang chủ tìm ta là có chuyện gì?"
"Nếu ta đoán không sai, thì sau khi ngươi đột phá đến Thiên Linh Giả liền bị người ta ám toán, vì vậy mà mỗi lần hấp thu linh khí tu luyện, ngươi đều cảm thấy toàn thân đau nhức vô cùng, đúng không?"
Vân Lạc Phong khẽ nhướng một đầu mày, khuôn mặt tuyệt mỹ gợi lên một nụ cười tà khí.
Mộ Dung Bắc thì ngược lại, khi nghe Vân Lạc Phong hỏi vậy thì sắc mặt liền đại biến: "ngài.... sao ngài lại biết chuyện này?"
Mấy năm qua, vì không muốn để cho bang chúng trong bang lâm vào khủng hoảng, cho nên, dù có là người mà Mộ Dung Bắc hắn tín nhiệm nhất thì hắn cũng không có đem chuyện này nói ra. Vậy thì tại sao một người ngoài mới đến như Vân Lạc Phong lại biết được bí mật này?
"Đối với một y sư thật thụ mà nói, không có một chứng bệnh nào có thể thoát khỏi cặp mắt của họ đâu!"
Vân Lạc Phong nhẹ nhàng mỉm cười, tầm mắt đảo lên người Mộ Dung Bắc.
Cảm xúc của Mộ Dung Bắc lúc này cũng đã bình thường trở lại, hắn nở một nụ cười khổ rồi nói với Vân Lạc Phong: "bang chủ, ngài có thể giúp ta giấu giếm chuyện này được không? Ta thật sự không thể để người khác biết việc này được!"
"Ngươi cũng đã che giấu hết mấy năm rồi! Ta nghĩ ngươi cũng không giấu được bao lâu nữa đâu!" Vân Lạc Phong nói rồi dừng lại một chút, quan sát sắc mặt của Mộ Dung Bắc rồi mới nói tiếp: "bất quá, ta có thể trị khỏi được cho ngươi!"
"Cái gì?"
Mộ Dung Bắc sửng sốt không thôi, trong mắt bất giác cũng dâng lên một tia hy vọng.
Suốt mấy năm qua, không phải hắn chưa từng âm thầm đi tìm y sư, thậm chí còn có mấy lần vì đi tìm y sư mà rời khỏi thành Hoàng Tuyền! Nhưng kết quả nhận được cũng chỉ có một, chính là không trị được!
Hiện tại, Vân Lạc Phong lại nói cho hắn biết, bệnh của hắn vẫn còn hy vọng?
Cả đời này, hắn không cần phải dậm chân mãi tại cảnh giới Thiên Linh Giả nữa?
Tâm tình Mộ Dung Bắc bỗng trở nên vô cùng kích động, tuy nhiên hắn cũng hiểu rõ một điều rằng, Vân Lạc Phong chắc chắn sẽ không dễ dàng ra tay cứu hắn! Thế là giây phút kích động ngắn ngủi kết thúc, một lần nữa nhường chỗ lại cho sự bình tĩnh.
"Nói đi, điều kiện của bang chủ ngài đây là gì?"
Hắn đã chuẩn bị tinh thần xong rồi, bất luận Vân Lạc Phong có đưa ra điều kiện thế nào, hắn cũng sẽ chấp nhận.
Vân Lạc Phong khẽ vuốt ve cằm mình, tà tà quét mắt nhìn Mộ Dung Bắc: "trên người ngươi hình như chẳng có đồ vật gì đáng giá cả!"
Sắc mặt Mộ Dung Bắc hơi hơi trắng một chút: "bang chủ, ngài cũng đã mở miệng nói cho ta biết là có thể trị khỏi bệnh của ta, chứng tỏ ngài thật sự có lòng muốn trị bệnh cho ta! Ngài muốn điều kiện gì thì cứ nói, bất luận là gì ta cũng sẽ đồng ý!"
"Trên người ngươi xác thực là chẳng có gì đáng giá để ta muốn cả, chẳng qua...." Vân Lạc Phong hơi hơi híp híp mắt: "sự chân thành của ngươi cũng xem như là còn chút giá trị! Nếu ngươi nguyện đem tất cả sự trung thành của ngươi dâng cho ta thì ta sẽ ra tay cứu ngươi!"
Chương 574: Thị nữ Trầm gia (1)

Edit: Sahara
Mộ Dung Bắc cảm thấy trong dạ nao nao, đáy mắt dâng lên một tia hy vọng, chỉ cần Vân Lạc Phong chịu ra tay cứu hắn, đừng nói là chỉ bắt hắn dâng lên toàn bộ sự trung thành của mình, cho dù có bắt hắn làm trâu làm ngựa thì hắn cũng tuyệt đối đồng ý mà không có nửa lời oán thán.
"Ta nguyện ý!"
Lúc nói ba chữ này, Mộ Dung Bắc vô cùng thành khẩn, trong mắt là một mảnh kiên định.
"Trong vòng ba ngày, ta sẽ giúp cơ thể khôi phục lại bình thường!" Vân Lạc Phong hơi hơi nâng mặt lên: "chưa hết, ngoài trừ sự trung thành của ngươi thì ngươi còn phải trả phí trị bệnh cho ta, không nhiều, chỉ năm ngàn vạn lượng thôi!"
"Năm ngàn vạn lượng?"
Mộ Dung Bắc hít một hơi thật sâu, khóe miệng không ngừng co giật: "đắc như vậy?"
"Ta trị bệnh, trước giờ chưa từng thu phí thấp hơn năm ngàn vạn lượng!"
Ý chính là, trước giờ Vân Lạc Phong cô trị bệnh đều thu phí từ năm ngàn vạn lượng trở lên.
Sắc mặt Mộ Dung Bắc cứng đờ lại, rồi thở mạnh ra một hơi. Chưa bao giờ hắn cảm thấy thất bại thế này! Một lần trị bệnh cứu người của Vân Lạc Phong là đã kiếm được nhiều hơn số tiền hắn tích góp suốt mấy năm qua rồi!
Hóa ra y sư lại kiếm tiền dễ đến như vậy!
"Bang chủ, đây... đây là năm ngàn vạn lượng!"
Mộ Dung Bắc cẩn thận mở hộp gỗ ra, đếm đủ năm ngàn vạn lượng ngân phiếu rồi đưa đến trước mặt Vân Lạc Phong, lòng đau như cắt mà nói: "ta đã đưa phí trị bệnh rồi, không biết khi nào thì bang chủ có thể bắt đầu trị bệnh cho ta?"
"Có thể bắt đầu bất cứ lúc nào, chẳng qua, trước khi trị bệnh cho ngươi, ta có một việc muốn làm... " Vân Lạc Phong khẽ nheo đôi mắt lại, khóe môi gợi lên một độ cong: "ta muốn hạ chiến thư với Thiên Võ Các, rồi mới chữa bệnh cho ngươi! Ngày mà thân thể của ngươi khang phục cũng chính là ngày quyết chiến cùng Thiên Võ Các!"
Mộ Dung Bắc ngẩn ngơ, theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn Vân Lạc Phong, tức thì, vẻ mặt tự tin và đôi mắt kiên định của Vân Lạc Phong liền đập ngay vào mắt hắn, làm cho hắn không cần suy nghĩ gì thì đã đặt niềm tin của mình vào Vân Lạc Phong...
"Bang chủ, ta nhất định sẽ không làm ngài thất vọng!"
Hắn biết, sở dĩ Vân Lạc Phong tiếp nhận Bắc Đẩu Bang và muốn đưa Bắc Đẩu Bang lên hạng mười của các thế lực ở thành Hoàng Tuyền chẳng qua là vì muốn có thể đi vào Bỉ Ngạn Sơn mà thôi! Nhưng dù vậy thì đã sao? Mặc kệ mục đích của Vân Lạc Phong là gì thì việc cô ấy muốn đưa Bắc Đẩu Bang trở lại vị trí trước kia chính là sự thật không thể thay đổi. Nếu vậy, sao hắn có thể làm cho Vân Lạc Phong thất vọng được?
"Bang chủ!"
Đúng lúc này, cửa mật thất lại đột nhiên bị đẩy mở ra từ bên ngoài, sau đó, Bàng Phi thở hổn hển chạy vào, chắp nắm tay thi lễ với Vân Lạc Phong rồi nói: "bang chủ, người của Trầm gia tới, nói là muốn mời bang chủ đến Trầm gia một chuyến!"
Nghe Bàng Phi bẩm báo lại, trong đầu Vân Lạc Phong bất giác hiện ra một bóng lưng với mái tóc bạc trắng, trong đôi mắt đen láy chợt xẹt qua một tia thâm trầm.
"Mộ Dung Bắc, ta sẽ trở lại trị bệnh cho ngươi sau!"
Dứt lời, Vân Lạc Phong liền cất bước, rời khỏi mật thất.
Trong đại sảnh Bắc Đẩu Bang, thị nữ của Trầm gia có chút khẩn trương mà nắm chặt thanh kiếm trong tay, trên khuôn mặt kiều diễm lộ ra thần sắc vô cùng nôn nóng.
Đột nhiên, đôi đồng tử của cô ta co lại, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào thân ảnh tuyệt mỹ khuynh thành đang từ trong nội đường bước ra.
Bạch y như tuyết, suối tóc nhẹ bay, dù là bốn chữ phong hoa tuyệt đại cũng không làm sao diễn tả được hết vẻ đẹp của nữ tử kia! Ngay cả đồng dạng là nữ tử như nhau, cô ta cũng không khỏi ngẩn người khi nhìn thấy một nữ tử tuyệt thế như vậy.
Nữ tử này đẹp đến mức chẳng có một chút tỳ vết, khó trách gia chủ lại đối xử với cô ta đặc biệt đến như vậy! Dung mạo của cô ta như thế đúng thật là có thể khiến cho tất cả nam nhân trong thiên hạ này đều phải động lòng với cô ta!
Thị nữ của Trầm gia ngăn chặn nội tâm chua xót của mình, dùng ánh mắt cao ngạo lạnh lùng mà nhìn chăm chú vào Vân Lạc Phong đang chậm rãi bước tới, nói: "gia chủ nhà chúng ta mời ngươi đến Trầm gia một chuyến để chữa bệnh!"
"Mời ta chữa bệnh? Bằng thái độ như vậy?" Vân Lạc Phong cong cong khóe môi, đôi con ngươi tà khí khẽ đảo qua người thị nữ của Trầm gia: "tất cả những người muốn nhờ ta chữa bệnh đều phải tự mình đến đây! Vậy mà hắn chỉ sai phái một thị nữ đến, đã vậy còn dùng giọng điệu ra lệnh mà nói chuyện với ta! Ha, xin lỗi, ta không có thời gian để làm việc đó!"
Sắc mặt thị nữ hơi đổi, dường như không nghĩ tới Vân Lạc Phong sẽ cự tuyệt yêu cầu của cô ta. Cô ta không tự chủ được khẽ cắn môi dưới của mình, nói: "nếu ngươi có thể chữa khỏi cho gia chủ, Trầm gia nhất định sẽ không bạc đãi ngươi! Không phải ngươi muốn vào Bỉ Ngạn Sơn sao? Trầm gia có thể lập tức đưa ngươi vào đó!"
Chương 573: Ta có thể chữa khỏi cho ngươi Chương 574 Reviewed by Phan Hiền on tháng 10 29, 2018 Rating: 5
Đăng nhận xét
All Rights Reserved by TÀI LIỆU MIỄN PHÍ © 2017
Edit bởi: Star Tuấn | Chia sẻ bởi: Blogspot VN

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.